80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé

Tác giả: Noãn Đường

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2155 lượt.

thành hàng xóm của cô, cô có thể làm gì được hắn?
Khí trời vừa vặn sáng sủa, không khí trong hoa viên rõ ràng còn lưu lại hỗn hợp mùi cỏ xanh và bùn đất. Nhưng thật sâu ngửi không khí như vậy, chẳng những sẽ không cảm thấy khó chịu, ngược lại có một loại cảm giác vô cùng mát mẻ, vô cùng tự nhiên.
Lan Sơ trầm mặc cùng Mẫn Huyên ở trong hoa viên đi bộ một hồi, mặc dù cô không có lời muốn nói với Mẫn Huyên. Cũng không chứng tỏ Mẫn Huyên không có lời muốn nói với cô. Vì vậy, cũng không lâu lắm, cô liền bị vẫn đề của Mẫn Huyên ép không thể không mở miệng lần nữa nói chuyện với hắn.
Mẫn Huyên cũng không ngăn cản, đi theo Lan Sơ cùng nhau về nhà. Dù thế nào đi nữa bọn họ cũng là hàng xóm cùng tòa nhà.
Lan Sơ càng thêm bất đắc dĩ, Mẫn Huyên người này vì sao một chút năng lực phân biệt cũng không có? Hắn chẳng lẽ không cảm giác được cô không thích hắn sao? Cho dù bọn họ là hàng xóm, cô nam quả nữ cùng xuất hiện, chẳng phải là vô duyên cớ muốn cho người khác hiểu lầm sao? Bọn họ nếu cứ đi như vậy trên đường cái, nói không chừng sẽ có một đống ngu ngốc lầm tưởng bọn họ là người một nhà.
Ôm tâm tình vô cùng phức tạp, rối rắm, Lan Sơ cõng bảo bối không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, về đến ngoài cửa nhà cô. Giơ tay lên, ấn vang chuông cửa. Gần như là một giây kế tiếp, cửa trước bị dì Vương người giúp việc đến ca trực đột nhiên mở ra.
"Tiểu Nam, cuối cùng cháu đã về." Thấy Lan Sơ, vẻ mặt vội vàng của dì Vương nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm.
"Sao vậy?" Lan Sơ không hiểu, trong lúc nhất thời lại quên sau lưng còn có Mẫn Huyên đi theo, hơn nữa cô quên nên đóng cửa lại sau đó mới hỏi chuyện dì Vương.
"Nhà dì xảy ra chút chuyện, dì hiện tại phải trở về, hôm nay dì có thể xin nghỉ phép không?" Dì Vương nói tóm tắt, từ ánh mắt lo lắng của bà không khó nhìn ra, nhà bà không phải chỉ xảy ra một chút việc.
Lan Sơ lập tức gật đầu đáp ứng. "A, không sao, dì mau trở về đi thôi." Rõ ràng cũng đã gấp thành bộ dáng này, nhưng dì Vương vẫn đợi đến khi cô về nhà mới nói, cô đương nhiên cũng sẽ không quá mức hẹp hòi. Ai cũng sẽ có lúc gặp phải chuyện khổ sở, không phải chính cô cũng thường gặp đó sao? Đến bây giờ, mẹ dạ xoa của cô vẫn còn để ý niềm đam mê của cô đối với thí nghiệm khoa học.
"Tiểu Nam, thật là thật xin lỗi." Gương mặt dì Vương áy náy, nhìn ra được, bà rất thích người chủ như Lan Sơ.
"Không sao, dì mau trở về đi." Lan Sơ cười cười trấn an, vỗ nhẹ cánh tay dì Vương.
Dì Vương cởi xuống tạp dề định rời đi, đột nhiên liền nghĩ tới chuyện gì, lại thao thao bất tuyệt bổ sung thêm: "Đúng rồi, dì vừa gọi điện thoại cho dì Trần, bà ấy bây giờ không thể phân thân, đợi bà ấy xong việc, bà ấy sẽ tới đây thay ca cho dì."
"Cháu biết rồi." Lan Sơ gật đầu một cái, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp. Dì Vương và dì Trần thật sự đối với cô vô cùng tốt, nếu không có họ toàn tâm toàn ý chăm sóc, cuộc sống tạm bợ của cô mới có thể sẽ trôi qua bình yên như vậy. Tuy nói bọn họ chỉ là quan hệ thuê mướn. Nhưng họ không đem hết toàn lực chăm sóc cô, cũng không có lỗi gì. Họ chỉ là người giúp việc.
"Vậy cháu cẩn thận một chút, dì đi nha." Dì Vương không yên tâm cuối cùng nhìn Lan Sơ và cục cưng một cái rồi mới đi.
Lan Sơ phất phất tay, trừ bỏ có chút bận lo lắng cho dì Vương, đối với chuyện của mình và bảo bối, nhưng cũng không thấy lo lắng. Bởi vì bảo bối vẫn luôn rất biết điều, dì Vương có ở đây hay không, cũng không ảnh hưởng gì. Cô cũng chỉ là có chút mệt mỏi, tự mình nấu cơm thôi.
"Một mình cô và cục cưng, không sao chứ." Sau khi dì Vương rời đi, Mẫn Huyên hơi có chút lo lắng mở miệng hỏi thăm. Một người mang theo đứa bé, nhất định không dễ dàng.
"Không có sao." Lan Sơ không sao cả cười cười. Dĩ nhiên không có sao, bảo bối nhà cô chính là một đứa bé vô cùng ngoan ngoãn.
Mẫn huyên suy nghĩ một chút, chợt muốn mời mọc nói: "Như vậy đi, hôm nay, cô đến nhà tôi ăn cơm đi." Hắn không muốn nóng vội, nhưng cũng không muốn tiến triển quá mức chậm chạp. Một gia đình mời hàng xóm của mình tới nhà làm khách, là chuyện cực kỳ bình thường. Hắn cũng chỉ là theo lễ tiết thôi.
"Cám ơn, nhưng thật sự không cần." Lan Sơ trực tiếp cự tuyệt. Thật vất vả mới về đến nhà, cô mới không cần tiếp tục cùng người này chung đụng. Ở bên ngoài cũng đã làm cho cô rất không thoải mái, huống chi là muốn đến nhà hắn.
"Cô không cần khách khí với tôi, vốn là tôi nên mời cô đến nhà ăn cơm." Mẫn Huyên nói hợp tình hợp lý, hôm nay nhất định hắn phải khiến Lan Sơ vào nhà hắn.
Lan Sơ thuận miệng lấy làm lệ. "Tôi mang theo cục cưng không tiện." Người này rốt cuộc là thật sự lễ phép, hay vẫn là có âm mưu gì? Cô thật sự không có biện pháp tin tưởng một người toàn thân tỏa ra tà khí, sẽ là một người bình thường nhiệt tình hiếu khách. Nhưng nếu nói là có âm mưu thì một người đàn ông tốt như hắn thì có thể có âm mưu gì đối với bà mẹ độc thân Obasan như cô? Chẳng lẽ là cảm giác của cô sai?
"Có cái gì không tiện, chỉ là cách một cánh cửa mà thôi, đến đi, đến nhà tôi ngồi một chút đi, tôi hiện tại cũng đã biết hai hàng xóm cô và