Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa

Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa

Tác giả: Cầu Mộng

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1048 lượt.

đi?” Anh mỉm cười đảo qua các nhân viên ở đây.






Trên mặt ông chủ rõ ràng viết muốn đi quấn quýt bên nhau, nhưng bọn họ không ai dám không thức thời mà nói ra.
Ông chủ lớn có tình yêu sẽ dễ chịu, tâm trạng sẽ tốt lắm, tâm trạng tốt, nhân viên làm việc dưới tay anh cũng còn có phúc lâu, cho nên dựa vào đạo lý tổn thất nhỏ nhất lợi nhuận lớn nhất, bọn họ cảm thấy tạm ngưng họp nửa giờ sẽ có lợi, liên tục mở hội nghị ba ngày, nghĩ đến ông chủ cũng cần giải tỏa một chút áp lực.
Cô biết đạo lý người khác chết không sao, không được để mình chết, nhưng bọn họ làm như vậy không biết là khiến người ta vô cùng căm giận sao?
“Này, các người không thể làm như vậy, cho dù đây là địa bàn của tập đoàn tài chính Hoàng Quan, nhưng tôi không phải người của Hoàng Quan, không có lý nào bắt tôi phải hy sinh...” Mục Thanh Y bắt đầu chạy vòng quanh bàn tròn. Đùa giỡn cái gì, chuyện dọa người như vậy đánh chết cũng không thể làm.
Không biết là ai vừa rồi nói đi theo ông chủ bọn họ quấn quýt trên giươngg, bây giờ mới đến làm rõ quan hệ không phải có chút chậm sao? Nhóm nhân viên cực kỳ thức thời tránh khỏi vị trí cho cô chạy trốn thoải mái.
Long Dật Thần gọn gàng tránh sang một bên, ung dung bình thản nhìn cô tháo hết hai chiếc giày để ném anh.
“Bây giờ không cho anh ôm cũng rất khó, chân trần đi đường khó coi lắm.” Anh có chút tiếc nuối nhìn cô. Cô xúc động thật sự đáng yêu khiến anh nhịn không được muốn chọc ghẹo nha.
Chết tiệt, anh còn trêu chọc cô! Mục Thanh Y quả thực muốn điên lên.
Mất mặt!
Thật sự là rất mất mặt! Cô lại trước mặt nhiều chủ quản cao cấp của tập đoàn tài chính Hoàng Quan cãi nhau ầm ĩ với Long Dật Thần, trong mắt bọn họ nhất định rất giống liếc mắt đưa tình, nhưng cô thật sự rất oan uổng, lúc ấy cô thật sự là cực kỳ tức giận.
Càng làm cho người nghiến răng nghiến lợi là, cô cuối cùng lại bị anh ôm về phòng nghỉ.
Có điều muốn cô ở trên giường quấn quýt lấy anh, nghĩ cũng không cần nghĩ.
“Ai nói anh muốn quấn quýt bên em.” Càng ra ngoài dự đoán của người khác chính là thái độ của anh.
“Vậy xin anh ra ngoài đi, em muốn nghỉ ngơi.” Ít nhất trong vòng ba tiếng cô không có mặt mũi đi ra ngoài gặp bất kì ai hết.
“Tuy rằng không định quấn quýt bên em, nhưng quả thật anh muốn nghỉ ngơi một chút.”
Loại lời nói đổi thang mà không đổi thuốc này (tức là đổi cách nói nhưng ko đổi ý nghĩa) anh cũng không biết xấu hổ nói được ra miệng! Mục Thanh Y quyết định hoàn toàn khinh bỉ anh.
“Vậy em đi ra ngoài.” Bổn tiểu thư đem giường tặng cho anh, cho anh ngủ thật ổn định, hừ.
Tay Long Dật Thần liền duỗi tay ra giữ cô lại, “Anh có việc muốn nói với em.”
“Em không rảnh nghe.” Anh nói thì em phải nghe, dựa vào đâu chứ?
“Em chắc chứ?”
“Vô cùng chắc chắn.” Cô nhấn giọng cam đoan.
“Đúng vậy, chính em không nghe, sau này đừng có trách anh.”
“Anh yên tâm, có việc em tự mình gánh được.”
“Anh rất hy vọng đến lúc đó em sẽ không đến năng nỉ anh.” Anh giống như lầm bầm lầu bầu cảm khái.
Mục Thanh Y nghi ngờ nhìn anh một cái, cuối cùng vẫn quyết định mở cửa ra ngoài. Tên kia có lẽ là đã đào sẵn cạm bẫy chờ cô ngu ngốc nhảy xuống, không thể mắc mưu.
“Thanh Y!”
Phía sau truyền đến tiếng kêu to khiến cô dừng bước quay đầu.
“Chuyện gì?”
“Không được chạy lung tung.” Dặn xong, mặt anh không chút thay đổi đóng cửa lại.
Hả?
Mục Thanh Y ngơ ngác nhìn cửa phòng đóng lại một lần nữa, ngọn lửa dưới đáy lòng nhanh chóng bùng lên.
“Long Dật Thần, anh mở cửa cho em! Chết tiệt, mở cửa, cái gì là không được chạy lung tung? Mở cửa...” Cô giống như phát điên liên tục đá cửa phòng nghỉ.
Thư ký từ bên ngoài tò mò đưa đầu vào, lại mang vẻ mặt tươi cười quỷ dị lùi về.
Rất nhiều nhân viên chờ bên ngoài như ong vỡ tổ nảy lên. “Thế nào thế nào, có phải khai chiến hay không?”
“Đúng vậy nha, khai chiến.” Thư ký nghiêm túc gật đầu.
“Không nghĩ tới ông chủ của chúng ta mạnh như vậy nga.” Có người cảm thán. Vẫn nghĩ rằng ông chủ bọn họ đứng đắn nghiêm túc nên đối với chuyện nam nữ không biết gì.
“Nói đúng đó, có thể làm cho ông chủ công và tư chẳng phân biệt được trói chặt bên người, thậm chí không sợ tiết bí mật thương nghiệp, cho phép cô ấy tham gia hội nghị cao cấp, cô gái này không đơn giản nha.” Từ các chi nhánh, công ty con truyền đến tin tức tin cậy, cô Mục này toàn bộ hành trình đều đi theo ông chủ thị sát các sản nghiệp của tập đoàn tài chính.
“Là tổng giám đốc nhốt cô Mục ngoài cửa.” Thư ký cuối cùng cũng có thể chen vào.
Sau vài giây tĩnh lặng, sóng gió lại nổi lên.
“Ông chủ còn có thể cùng bạn gái tán tỉnh như vậy à.”
“Có một phong cách riêng a.”
“Mọi người rảnh quá ha.” Bất ngờ có một tiếng quát lớn, khiến cho một đám nhân viên đang tán gẫu vui vẻ bên ngoài bị dọa sốc.
“Cô Mục —”
Vẻ mặt Mục Thanh Y đen lại trừng mắt với bọn họ. Trước kia cô vẫn nghĩ chỉ có phụ nữ mới bà tám, sự thật chứng minh đàn ông so với phụ nữ còn bà tám hơn, nhất là những người trước mắt được mện


Pair of Vintage Old School Fru