XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Độc Tài

Tổng Giám Đốc Độc Tài

Tác giả: Tân Hủy

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 134791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/791 lượt.

c khổng lồ.
Tất cả mọi người đều nhận định, con gái yêu của chủ tịch tập đoàn Phác Thiên và tổng giám tập đoàn Tường Thụy Phương Tuần Hoa là một đôi trời sinh, môn đăng hộ đối.Cặp đôi này nhất định sẽ tạo nên một giai thoại trong giới thương nhân.






Hôn lễ được dự báo sẽ diễn ra vào ba tháng sau. Lễ kết hôn của hai người sẽ được tổ chức tại một khách sạn năm sao thuộc đẳng cấp quốc tế, xa hoa và long trọng chưa từng có, sẽ có rất nhiều các vị khách quý đến tham dự.
Mặc dù có nhiều dự đoán cuộc hôn nhân này chính là nhằm mục đích hợp tác giữa hai bên gia tộc. Nhưng hai vị trưởng bối của cả hai nhà đã ra mặt nói rõ.Cuộc hôn nhân này xuất phát từ tình yêu.Đôi nam nữ vô cùng tâm đầu ý hợp, đi lại cũng đã lâu, tình cảm ngày càng ngọt ngào. Vì vậy, cuộc hôn nhân này là hoàn toàn tự nguyện, không có tính toán.
Mà cặp đôi trẻ tuổi kia cũng chính miệng công khai. Họ kết hôn là bởi vì yêu mến nhau, hoàn toàn không có suy tính, lời nói của bọn họ đã phá vỡ tất cả những tin đồn mơ hồ trước nay!”
Qua nhiều năm như vậy, phẫn hận trong lòng anh không hề giảm bớt, anh vẫn cố gắng vươn lên, chờ cơ hội đòi lại thể diện cho chính mình.
Trong một năm này, anh đã biến văn phòng nhỏ nhỏ lúc đầu của mình phát triển mạnh mẽ thành một công ty đại diện có tiềm lực. Hơn nửa, phạm vi kinh doanh ngày càng được mở rộng.
Nhưng khi đó anh lại quá đỗi khiếp sợ, quá đỗi nặng nề. Những điều đó làm phán đoán trong anh mất đi. Anh tin đó là chân tướng giải thích cho việc cô rời bỏ anh.
Tóm lại, cô rời đi là sự thật. Cô tổn thương anh cũng là sự thật. Cô có người khác tốt hơn anh cũng là… sự thật.
Công chúa tìm được chàng hoàng tử mình yêu. Từ đó, hai người trải qua những tháng ngày hạnh phúc…..
Huyền Diệu Phong không nhịn được mà chê cười.
Bàn tay của tên đao phủ dễ dàng bóp chết hạnh phúc của người khác, tại sao vẫn còn được hưởng hạnh phúc?
Tô Kiến Vũ thích thể diện, anh sẽ làm cho ông ta mất hết,làm cho ông ta không còn chút mặt mũi nào. Tô Ái Thanh muốn theo đuổi hạnh phúc, anh sẽ đem toàn bộ khả năng của mình ra phá hủy cô ta.
Anh sẽ không để cho bọ họ được vừa lòng đẹp ý.
Huyền Diệu Phong xoay người trở lại bàn làm việc bằng gỗ thông của mình. Dập tắt khói thuốc, đồng thời tiện tay quăng mấy tờ báo vào sọt rác, anh bắt tay vào xử lý tập công văn, hồ sơ.
Ba tháng sau, anh sẽ làm cho Tô Gia không được bình yên!






Nhìn chằm chằm một thân áo cưới mỹ lệ của mình trong gương, gương mặt Tô Ái Thanh được trang điểm tinh tế, nhưng không hề lộ ra một tia vui mừng khi được trở thành cô dâu mới.
Thật vất vả chịu đựng một quá trình chụp ảnh cưới dài dòng, cô nhanh chóng thay ngay bộ váy cưới được thiết kế đặt biệt cho cô ở bên Milan, rồi tẩy đi lớp trang điểm nồng đậm trên khuôn mặt.
“ Anh phải về công ty họp. Anh sẽ gọi điện bảo tài xế đến đưa em về nhà!” Phương Tuấn Hoa săn sóc tận tình, khiến bao nhiêu nhân viên nữ trong ảnh viện áo cưới ở đây phải phát ghen .
“ Không!” Ái Thanh hấp tấp trả lời. “ Em muốn đi dạo mấy chỗ quanh đây một chút!”
“ Được rồi! Đừng ở bên ngoài quá muộn nhé! ” Phương Tuấn Hoa dặn dò, hôn lên gương mặt của cô, sau đó vội vàng rời đi trước.
Đối mặt với kì tích bất ngờ rơi xuống, cô hoàn toàn không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ đứng ngẩn người, quên cả suy nghĩ.
“ Đã lâu không gặp!” Huyền Diệu Phong mỉm cười với cô: “ Còn nhận ra tôi không?” Giọng nói của anh ôn hòa, lộ ra ý châm chọc.
Một hồi lâu sau, Ái Thanh mới cứng nhắc gật đầu một cái.
Cô cơ hồ quên đi bản thân mình, nhưng cô chưa bao giờ quên anh.
“ Có rảnh không? Cùng nhau ăn một bữa cơm đi !” Huyền Diệu Phong nhìn chằm chằm vào cô, khuôn mặt đẹp đang tái nhợt. Huyền Diệu Phong phải đè hết tức giận trong ngực xuống ,mới có thể bình tĩnh ôn hòa nói chuyện cùng cô thế này.
May mắn, kỹ thuật diễn trước kia đã giúp anh không nhỏ, để cho anh có thể biểu đạt sinh động trái với suy nghĩ.
Anh đột nhiên đưa ra lời mời khiến Ái Thanh giật mình không thôi. Một lát sau, cô lạnh nhạt cự tuyệt: “ Không…..”
Nhìn thẳng lại đôi mắt đen thâm thúy của anh, trái tim Ái Thanh khống chế không được chỉ muốn chết đi ngay lập tức, toàn thân như nhũn ra.
“ Yên tâm! Tôi sẽ không dẫn em đi ăn quán ven đường đâu!” Anh khẽ cười, ánh mắt không có nhiệt độ.
Nuốt một khối khô khốc xuống cổ họng, Ái Thanh cật lực mở miệng : “Em không có ý đó!”
Cô nghĩ rất nhiều và muốn nói với anh rằng cùng anh đi ăn quán ven đường, đi dạo chợ đêm là khoảng thời gian vui sướng tự tại nhất trong cuộc đời cô.Cùng anh chung sống, một phút một giây cô không muốn quên, cũng không thể quên được.
Trái tim giống như bị ngàn cây kim đâm vào, tròng mắt cô ảm đạm, yên lặng thừa nhận nỗi đau đớn đang ăn mòn trái tim mình.
“ Vậy tại sao lại cự tuyệt? ” Huyền Diệu Phong sáp tới hỏi.
Cho dù cô chỉ cùng anh nói chuyện có đôi ba câu, nhưng cô cảm nhận được. Anh không phải anh mà cô từng quen thuộc.<