Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Lừa Đảo

Tổng Giám Đốc Lừa Đảo

Tác giả: Quý Hồng

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/805 lượt.

Ngân Hà, là cao thủ đánh gôn, câu lạc bộ đánh gôn này là tài sản của anh ta.
Lần này có thể mời anh ta tới trường học tất cả đều là nể măt anh trai, Phòng Đông Hán thường ra nước ngoài thi đấu, còn bận rộn kinh doanh câu lạc bộ đánh gôn làm sao có thời gian nhận cô làm học trò.
Chính bởi vì Phòng Đông Hà là bạn thân của Quan Ngân Ưng nên Quan Ngân Hà mới dám đến gần anh ta, nói giỡn với anh ta.
“Tiêu chuẩn chọn bạn gái của anh không phải dựa vào kỹ thuật đánh gôn.”Phòng Đông Hán dọn dẹp dụng cụ của mình, anh ta thường vận động nhưng cơ thể không cường tráng, khi giơ tay nhấc chân cũng đều rất nhẹ nhàng là một người đàn ông ưu nhàn nhưng kín đáo.
“Điều kiện như thế nào? Nói cho em nghe một chút đi.” Giống như anh trai, nghiêm túc nhưng mãnh liệt.
“Em không cần biết bởi vì anh không muốn theo đuổi em.” Anh ta cự tuyệt cô, anh ta đối xử với Ngân Hà như em gái, chưa từng có vọng tưởng gì bởi vì trong lòng hắn đã có một người chiếm giữ.
“Hừ, quỷ hẹp hòi!” Cô bĩu môi, cầm khăn lông màu trắng lên lau mồ hôi trên mặt. “Em cũng không muốn theo đuổi anh? Chỉ là tùy tiện hỏi một chút, anh làm gì chảnh thế!”
Lau xong mồ hôi cô dọn dẹp dụng cụ của mình.
“Em về đây, bái bai.” Khoác cái túi màu đỏ trắng được thiết kế độc đáo lên vai, cô tức giận không buồn nhìn Phòng Đông Hán đi ra khỏi sân tập.
Phòng Đông Hán bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn đã quá quen thuộc với tính khí của Quan Ngân Hà, cô gái này có lúc tùy hứng làm cho không ai chống đỡ được, có lúc lại ngoan ngoãn nghe lời khiến người ta thương yêu, có lúc lại ưu tư, sầu bi giống như đụng phải chuyện tình cảm đầy chua cay làm người ta đau lòng.
Quan Ngân Hà có anh trai là Quan Ngân Ưng quản thúc rồi, anh ta cũng không muốn can thiệp vào, bởi vì anh ta còn phải quan tâm người con gái của mình không có thời gian quan tâm đến chuyện khác.
Quan Ngân Hà đi ra khỏi sân banh, đi tới bãi đậu xe, nhét dụng cụ vào phía sau chiếc xe thể thao, ngồi vào ghế lái.
Xe thể thao hiên ngang rời đi.
Bởi vì cô đem theo tức giận rời khỏi sân banh, trong lòng chỉ muốn lập tức rời khỉ đây cho nên không phát hiện ra bóng dáng đi theo cô ra khỏi sân banh.
Bóng dáng này có khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt màu xám tro.
Hắn là Lôi Ai Sâm hiện đang là tổng giám đốc ngân hàng Phỉ Lâm tại Pháp, một nhân vật rất khiêm tốn, ở Đài Loan không có nhiều người biết đến hắn.
“Ngân Hà, anh thề anh sẽ đưa em về bên cạnh anh.” Hắn hướng về phía chiếc xe thể thao tuyên thệ.
Sau khi rời khỏi sân banh, Quan Ngân Hà về nhà tắm rửa, thay quần áo nhàn nhã, đeo giày cao gót Crystal,chuẩn bị đi hẹn hò với một người đàn ông.
Người mà cô hẹn tối nay không phải bạn trai cô mà là bạn anh trai cô Quan Ngân Ưng thường gọi Hoàng Dục
Thật ra cô với Hoàng Dục rất thân, đối với quá khứ của Hoàng Dục cũng không rõ lắm, cho nên cô rất kính yêu Hoàng Dục.
Trước mặt Hoàng Dục, cô sẽ không hỏi những câu hỏi tương tự như Phòng Đông Hán. Buồn cười là muốn làm không khí trở nên náo nhiệt, hết sức cười duyên, làm cho Hoàng Dục lạnh lùng phải cười.
“Nhưng hiệu quả của mỗi lần đều không tốt. Ai!” Cô than thở cầm túi xách ra khỏi cửa.
Cô đổi một chiếc xe màu đen nhàn nhã, tốc độ lái xe không tràn đầy tức giận như lúc nãy.
Nhìn đồng hồ một chút, thời gian vẫn còn sớm, Quan Ngân Hà không lo lắng trầm ổn lái xe đi về phía cửa hàng đồ cổ của Hoàng dục.
Một chiếc xe Lamborghini đi theo sau xe Quan Ngân Hà, tốc độ của đối phương cũng nhàn nhã như cô cho đến khi Quan Ngân Hà dừng xe trước tiệm đồ cổ chiếc xe Lamborghini kia mới dừng lại.
“Tổng giám đốc, chúng ta có vào không ạ?” Người con gái ngồi phía sau với Lôi Ai Sâm là một cô gái trẻ tuổi Âu Dương Minh Lệ.
Cô ta là thư ký ở ngân hàng Phỉ Lâm, bởi vì Lôi Ai Sâm muốn tới Đài Loan cho nên cô ta đi cùng, phụ trách việc phiên dịch.
Mục đích của Lôi Ai Sâm là muốn đưa Quan Ngân Hà về Pháp đoàn tụ cùng hắn, chỉ là hắn không muốn làm cô sợ bỏ chạy cho nên chuyện này phải có biện pháp, không thể nóng nảy để tránh gây hậu quả.
“Ừ, tùy cơ ứng biến nếu như có việc gì cần giúp lập tức gọi điện thoại cho tôi.” Ánh mắt Lôi Ai Sâm dừng lại chỗ Quan Ngân Hà đi vào tiệm đồ cổ.
Hắn không hiểu, Quan Ngân Hà mấy năm nay lại thay đổi như vậy, có sở thích với đồ cổ.
“Được, tổng giám đốc, tôi vào đây.” Âu Dương Minh Lệ mặc đồ công sở nhìn rất mê người.
Cô ta đem theo túi xách LV đi vào tiệm đồ cổ.






Cửa hàng đổ cổ này không lớn lắm. Trang hoàng rất đẹp, có phong cách cổ điển nhưng lại có cảm giác nghi ngờ, phòng khách cùng phòng trưng bày cùng một phòng, không linh hoạt cho lắm.
“Chào mừng quý khách.” Trong tiệm đồ cổ chỉ có Quan Ngân Hà cùng một người đàn ông cao lớn.
Người đàn ông kia nhìn thấy Âu Dương Minh Lệ đi vào cũng chỉ nhàn nhạt nói chào mừng quý khách, sau đó liền dời ánh mắt, nói chuyện cùng Quan Ngân Hà.
“Ngân Ưng anh kiếm dùm em được cửa hàng chưa?” Hoàng Dục vẫn muốn tìm chỗ yên lặng để khai trương, anh không có thói quen ở trung tâm chợ, m