Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tổng Giám Đốc Muốn Làm Thuê

Tác giả: Hồng Hạnh

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/621 lượt.

ô thật tốt.
Thuận tiện cũng muốn kiểm chứng một chút, có phải anh có lực hút với cô chỉ một ngày thôi hay không?
“Không, không phải...” Cô ngập ngừng muốn giải thích “Đúng... Đúng như vậy!”
Thật hay quá, suy nghĩ của cô ấy thuần khiết giống như anh đang nghĩ về cô.
Nếu như anh muốn chọn một người phụ nữ cho mình, thì cô gái này coi như đã đạt tiêu chuẩn của anh.
“Không sao, anh dạy em.” Anh cũng không ngại làm thầy cho cô.
“Nhưng...” Đột nhiên cô tránh đầu qua, bờ môi của anh chỉ vừa lướt nhẹ qua gò má mềm của cô “Em có thể hỏi anh một vấn đề được không?”
Bản thân Triển Dục Quảng hôm nay đến là muốn cô vui vẻ nên tùy ý để cho cô hôm nay muốn làm gì thì làm, cho nên anh không có kiêng kị mà nói: “Dĩ nhiên là có thể, trên thực tế em muốn hỏi anh 100 câu, hay 1000 câu cũng được.”
Cô... Cô làm gì có nhiều vấn đề muốn hỏi như vậy chứ!
Còn nói, cô cần biết nhiều vấn đề của anh để làm gì cơ chứ?
Tương lai, hai người bọn họ cũng sẽ giống như hai đường thẳng song song mà thôi không có giao điểm, suốt cuộc đời này cũng không thể gặp nhau nữa, cô cũng không muốn biết quá nhiều, để sau này lại phải nhớ thương đến anh!
Cho nên, cô rất có nguyên tắc mà nói: “Không, chỉ một vấn đề thôi.”
“Hỏi đi!” Anh dù bận vẫn ung dung chờ cô nói ra vấn đề kỳ quái kia.
“Anh... Anh có máy chụp hình không?” Cô hỏi, mặc dù có chút xấu hổ nhưng cô rất muốn đem vấn đề này nói ra.
Anh cứ tưởng lỗ tai của mình nghe nhầm, cô mướn anh đến làm người yêu, mà bây giờ lại hỏi anh một vấn đề hết sức nhàm chán này sao? Anh không nhịn được ngoáy ngoáy lỗ tai, rất muốn kiểm tra thính lực của mình có vấn đề hay không “Em mới nói gì thế?... Có thể lặp lại một lần nữa được không?”
“Em...” Mặc dù Uông Bội Nhu biết mình đã phá hư không khí, nhưng vẫn không nhịn được lặp lại tâm nguyện của cô “Em muốn anh giúp em chụp mấy tấm hình... Anh có máy chụp hình không?”
Chụp hình?
Cô thật khiến người khác mất hứng, chụp hình lúc nào mà không được, cố tình lựa lúc anh chuẩn bị dạy cô hôn thì lại nêu lên yêu cầu này chứ? Nhưng anh không thể nào cự tuyệt, ai bảo hôm nay anh là người yêu của cô chứ đành phải cưng chiều cô thôi!
Hơn nữa, trong mắt của cô ẩn chứa thành khẩn cùng van nài, khiến anh không thể nói lời cự tuyệt.
“Anh có máy chụp hình, nhưng anh để ở trên xe.” Hiện tại, anh có thể dạy cô hôn môi như thế nào không?
“Vậy...” Cô lấy hết dũng khí, ngẩng đầu hỏi anh “Hiện tại anh có thể đi lấy được không?”
Triển Dục Quảng thật không biết mình đã bị đứt sợi dây nào trong đầu, hay là mình bị sốt đến khù khờ rồi, chứ không tại sao lại buông tha thức ăn cùng dục vọng trong lòng, ngoan ngoãn nghe lời cô, đi ra cửa lấy máy chụp hình ở trong xe.
Chỉ là... Anh đi tới chỗ đậu xe, thì đã mất gần 20 phút rồi. Ai!... Sao anh lại tự giày vò mình như vậy đây.
Uông Bội Nhu thừa dịp anh không có ở đây, lòng tràn đầy vui sướng đem bó hoa cắm vào trong mấy cái bình nhỏ, không khí trong nhà như tươi sáng hơn.
A... Loại này khiến người khác cảm giác rất dễ chịu, khiến cho cô quên đi quá khứ cô độc bao năm qua...
“Kinh kong...” khi tiếng chuông cửa vang lên, Uông Bội Nhu lập tức lao ra mở cửa, cứ nghĩ là Triển Dục Quảng trở lại.
“A…” phát hiện là đám người cùng công ty bên bộ phận tổng hợp.
“Anh... Anh Trần...” Không muốn mọi người xuất hiện vào hôm nay đâu! Uông Bội Nhu không nhịn được ở trong lòng van xin.
Tiểu Trần hỏi “Uông Uông, chúng tôi đang đi dạo phố, tình cờ đi ngang qua nhà cô, cho nên thuận đường chúng tôi đến đón cô.”
Cho nên mới mời Uông Bội Nhu đi cùng, chắc là do bọn họ đã thức tỉnh, cảm thấy hôm đó đã đối xử tàn nhẫn với cô, nên mới quyết định rủ cô cùng đi ra ngoài chơi.
“Đúng rồi! Uông Uông, nếu không có bận việc gì chúng ta đi ăn lẩu, cũng là một ý tưởng hay đó.”
“Nói đúng đó, ngày đó tôi nghe mấy đồng nghiệp kia nói cô quỳ xuống van xin, mà cũng không có ai đồng ý dẫn cô cùng đi chơi ngày lễ tình nhân, những người đó thật là không có lương tâm!”
Từ trước đến nay cô giúp đỡ mọi người nhưng không cầu mong có hồi báo, lúc này bọn họ tốt bụng nghĩ đến cô, có thể đây là hồi báo thứ nhất của cô.
“Cô cũng mau chuẩn bị đi!”
“Hả...” Đáy lòng Uông Bội Nhu lập tức kêu khổ.
Thiệt là, sao bọn họ không quyết định sớm để cho cô tham gia, hoặc là bỏ rơi cô luôn, bây giờ đột nhiên xuất hiện muốn cô đi cùng?
Bây giờ cô đã có bạn, cô cũng không còn cảm thấy cô đơn nữa!
Quan trọng hơn là, cô đã trả tiền rồi!
“Chuyện này...” Hoàn hảo cô là phụ nữ, có thể lấy một cái cớ “Hôm nay tôi... Cũng không muốn ra ngoài!” Thuận tay đưa hai tay ấn tại bụng dưới của mình.
“Là phụ nữ à?” Tiểu Trần lập tức hiểu mà nói “Vậy thì tốt quá... Không phải, ý của tôi là cô nên ở nhà nghỉ ngơi cho thật tốt nhé!”
Nhưng ít ra đã có tới, tỏ vẻ bọn họ cũng có tình cảm anh em đối với cô rồi, ngày mai sau khi vào công ty, chắc cô vẫn sẽ là nô lệ mặc cho bọn họ sai bảo cùng bắt nạt.
Uông Bội Nhu trông theo bóng lưng của bọn họ khuất xa, khi đó tảng đá trong lòng mới được để xuống.
“Ui... Nguy


XtGem Forum catalog