Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/633 lượt.
y Uông Bội Nhu chỉ suy nghĩ đến chuyện này thôi.
“Em có sao không?” Chuyện giường sập chỉ là chuyện nhỏ, bất quá anh sẽ mua cái mới cho cô. “Em ngã có đau không?”
Ô ô... Ngã thì không có đau, nhưng trong lòng cô thì lại đang rất đau.
“Anh nghĩ chúng ta di chuyển đến ghế sofa đi!” Cũng không nên phụ đêm xuân của cô ấy.
“Đừng...” Cô không muốn để anh phá hủy sofa yêu dấu của cô nữa, cô sắp phá sản đến nơi rồi. “Em... Chúng ta lên giường đi!”
Nhưng giường đã sập.
“Em sẽ chỉnh sửa lại một chút” Cô cố gắng nhịn đau, lấy chăn bông phủ lên giường nhỏ, sau đó miễn cưỡng nằm lên. “Chuyện này... Anh chỉ cần ôm em ngủ là được rồi.”
Cô buông tha như vậy nhất định có chỗ sẽ rất đau... Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng vẫn là ở trong phạm vi có thể chấp nhận.
Triển Dục Quảng không dám tin, cô lại muốn anh ấm ức đi ngủ trên chiếc giường mà anh đã làm hư, còn cô thì mang bộ dáng kiên định cự tuyệt nữa!
“Không!” Điểm này cô rất kiên trì. “Sáng sớm mai em sẽ ở trong nhà tiễn anh ra cửa.”
Triển Dục Quảng chỉ có thể lấy vị trí của một người khách mà thôi, nhưng anh nghĩ thầm, không sao... Đợi khi cô đã yêu anh rồi, thì bọn họ sẽ tiếp tục cũng không muộn.
Trời mới tờ mờ sáng, Triển Dục Quảng mới cảm thấy buồn ngủ, lại bị người phụ nữ bên cạnh ngọ nguậy đánh thức. “Em sao thế?”
“Không có gì, anh ngủ tiếp đi!” Cô không phát hiện anh cả đêm không ngủ, Uông Bội Nhu rất thỏa mãn từ trong khuỷu tay của anh bò dậy. “Thời gian vẫn còn sớm!”
Sao... Anh để ý thời giờ làm gì chứ, anh chú ý xem cô đã ngủ đủ hay chưa?
Nhưng tâm tư của anh như vậy mà Uông Bội Nhu cũng không để ý, cô đã sớm như một làn khói trốn vào trong phòng tắm.
Cô nhìn mình trong gương. “Mình... Như vậy được tính là đàn bà chưa? Chắc là cũng được tính!”
Ấn không tới mười giây, anh liền mở mắt ra, không còn buồn ngủ mà rất tỉnh táo nhìn cô, không hiểu mà hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Uông Bội Nhu không nói gì, chỉ thúc giục anh: “Mau dậy ăn sáng cùng em, em còn phải đi làm nữa!”
Sao? Tối hôm qua ngủ như vậy, mà cô còn sức lực để đi làm sao?
Nhìn tinh thần sáng lạng cùng bộ dáng phấn chấn của cô, anh không nhịn được mà hỏi: “Tinh thần của em sao lại tốt như vậy? Em... Không đau sao?”
Uông Bội Nhu đỏ mặt, giả bộ không nghe thấy vấn đề của anh. “Anh mau lại đây ăn sáng cùng em đi.” Cô rất muốn thử nói những lời từ biệt ngọt ngào với tình nhân của cô, nhưng lòng lại có cảm giác chua xót không thôi.
Thực tế, cô rất luyến tiếc khi cùng anh nói lời từ biệt...
Nhưng cô cũng không thể không nói lời từ biệt với anh... Cho nên, cô nhất định phải cùng anh ăn bữa ăn sáng cuối cùng của hai người.
Được rồi! Nhìn cô liên tục thúc giục, anh đành cung kính không bằng tuân lệnh.
Triển Dục Quảng ngồi trước bàn trà, nhìn sữa đậu nành cùng món bánh trứng vẫn còn đang bốc khói. “Đây là tự em làm sao?”
“Ừ!” Cô gật đầu, giúp anh gắp bánh trứng bao lấy phô mai ở bên trong, thuận tiện giúp anh thổi cho nguội, bộ dáng giống như người vợ dịu dàng, đảm đang. “Không nóng nữa, anh mau ăn thử xem có hợp khẩu vị không?”
“Anh thì lại có thói quen ăn bữa sáng theo kiểu phương Tây!” anh vô tâm nói “Mỗi buổi sáng anh đều dùng 1 ly cà phê rất đậm, nếu không thì không thể tỉnh nổi.”
Sao không nói sớm chứ!
Báo hại cô sáng sớm phải dậy sớm để xay đậu làm sữa đậu nành.
Cô vừa liếc mắt, đã thấy đồng hồ chỉ 7 giờ 45 phút, chỉ còn một chút thời gian nữa thôi, cô lập tức nhảy người lên. “Em đi pha cà phê nóng cho anh!”
Trước khi chia tay, cô không muốn hai người có chút gì đó không hoàn mỹ.
“Không cần vội đâu...” Anh không kịp ngăn cản cô, chỉ có thể nhìn Uông Bội Nhuvội vàng pha cà phê cho anh.
Thật vất vả, cô trông thấy anh đem cà phê nóng nuốt một ngụm vào trong cổ họng, cô lén nhìn đồng hồ, thời gian đã vượt quá ba phút rồi, cô đột nhiên ngồi thẳng người, giả bộ không lưu luyến nhìn ra ngoài cửa mà nói. “Anh nhanh lên! Không còn thời gian nữa rồi.”
Cô đang gấp cái gì thế?
“Em vội vàng muốn đi làm sao?” Anh tốt bụng hỏi: “Anh có thể cho em đi nhờ xe!”
Uông Bội Nhu không trả lời, sau khi đuổi anh ra ngoài cửa, cô lễ độ nhìn anh đồng thời gập người 90 độ cúi chào. “Cám ơn anh đã làm theo hiệp ước ở cùng với em 24 giờ, em rất hài lòng, về sau nếu có cơ hội em sẽ lại đến công ty của anh. Cám ơn! Chúng ta đừng liên lạc nữa!”
Nói xong “Phanh” một tiếng, cửa bị đóng lại.
Đằng sau cánh cửa, cô khổ sở ngồi xổm người xuống đất, toàn thân dán chặt vào cánh cửa. “Đủ rồi... Như vậy là đủ rồi, mình phải nhớ kỹ những kỉ niệm này, những chuyện khác cũng không cần quan tâm... Mình sẽ trở lại bình thường, mình nhất định sẽ trở về cuộc sống bình thường!”
Cô không ngờ sau khi giao dịch kết thúc, lòng cô càng trở nên trống trải hơn.
“Mình không thể tham lam hơn nữa...” Cô cũng không còn tiền để thuê tình nhân nữa, cố gắng thu hồi tâm tình đang khổ sở của mình, cô hỏa tốc vọt vào phòng tắm lau đi gương mặt đang đầy nước mắt, nhìn về phía mình trong gương: