Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Hồng Hạnh
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 134646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/646 lượt.
người.
Cô chưa bao giờ có ý định sẽ cùng với người như anh ở chung một chỗ, cô tự biết mình không xứng, coi như cô đã từng cùng anh léng phéng, nhưng... cô cũng sẽ sắc bén cắt đứt dây tình .
“Mong anh đừng đến đón em!” Lúc cô xuống xe, hết sức nặng nề đem cửa xe đóng lại, cô dùng lời đoạn tuyệt mà nói: “Em với anh là người của hai thế giới!”
Ngụ ý chính là, từ nay về sau anh đi con đường của anh, còn cô thì đi đường của cô.
Nhưng... Triển Dục Quảng làm sao có thể tiếp nhận lời cự tuyệt của cô?
Anh kéo cô lại. “Cho là trước đây chúng ta là người của hai thế giới đi, nhưng bắt đầu từ giây phút em thuê anh, thì giữa chúng ta đã không tồn tại khoảng cách nữa!”
Làm sao có thể chứ? Cô không nhịn được ném cho anh một cái liếc mắt: “Anh thích nói đùa”.
“Là nói thật đó... Tốt nhất em đừng có trốn tránh!” Nhìn thấy bộ dáng đang né tránh của cô, Triển Dục Quảng quăng ra lời đe dọa.
Nhưng Uông Bội Nhu lại cứ như lọt vào tai trái rồi ra theo tai phải, hoàn toàn không để ý đến lời nói của anh.
Triển Dục Quảng vừa vào đến phòng làm việc, liền giao cho Lạc Tiêu Dao giúp anh làm vài việc riêng.
“Tổng giám đốc... Làm như vậy có được không?” Lạc Tiêu Dao đối với chỉ thị của Triển Dục Quảng có chút e dè. “Ngài chắc cô ấy sẽ vui vẻ tiếp nhận sao?”
Lạc Tiêu Dao thật muốn gõ vào cái đầu của Triển Dục Quảng, để cho anh tỉnh lại, khinh xuất như vậy là không được.
Đối đãi với người phụ nữ mình thích là phải từ từ.
“Tôi không ngại cô ấy có vui vẻ tiếp nhận hay không.” Triển Dục Quảng tính toán mà nói: “Tôi chỉ cần cô ấy tiếp nhận là đủ.”
“Như vậy sẽ không tốt!” Lạc Tiêu Dao cảnh báo nói.
“Tôi không quan tâm!” Anh với cô là tình thế bắt buộc, những chuyện khác anh không hề để ý.
“Nhưng cô ấy sẽ để ý!” Lạc Tiêu Dao ra vẻ người từng trải phát biểu “Tôi nghĩ nên dùng thủ đoạn ôn hòa một chút thì tốt hơn.”
“Tôi cự tuyệt!” Triển Dục Quảng độc đoán nói. “Nếu làm theo kế hoạch của cậu, thì phải mất mười năm thời gian mới có kết quả, tôi không thể lãng phí thời gian như vậy được.”
“Nhưng...” Tổng giám đốc không sợ phản tác dụng sao?
“Tôi nhất định phải có cô ấy!” Bởi kinh nghiệm tối hôm qua anh giúp cô đổi giường khiến Triển Dục Quảng lầm tưởng, mọi việc chỉ cần anh kiên trì, cô ấy sẽ khuất phục trước anh.
Cho nên từ giờ phút này trở đi, anh quyết định chọn lựa chính sách ép buộc đối với cô.
_________________
Trần Di Tĩnh không dám tin vào lệnh của nhân sự truyền xuống. “Sao... Làm sao lại có thể?”
Giám đốc phòng nhân sự của công ty Dương Thăng nhún vai nói: “Tôi cũng không muốn, không còn cách nào khác nữa.”
“Nhưng cô bé đó rất chịu khó, tương lai sẽ có nhiều triển vọng...” Mặc dù bình thường trước mặt mọi người cô luôn trách cứ cùng nhìn cô ấy với sắc mặt không tốt, nhưng giờ xảy ra chuyện lớn, Trần Di Tĩnh cũng sẽ ủng hộ cấp dưới của mình.
“Ai bảo cô ấy đắc tội với người khác chứ...”
Những lời này của anh khiến Trần Di Tĩnh không cách nào phản bác được. “Ai!...” Cô cũng chỉ có thể than thở mà thôi. “Khi nào thì bắt đầu có hiệu lực?”
“Ngay lập tức!”
______________
“Uông Uông đâu?” Vừa về tới phòng làm việc, Trần Di Tĩnh liền nhìn xung quanh tìm người. “Cô ấy lại đi đâu vậy?”
“Không phải bị Tiểu Trần bên bộ phận tổng hợp gọi đi lao động rồi sao?” Có người trả lời.
Trần Di Tĩnh lập tức đi kiếm người về.
Nhưng tìm khắp bộ phận tổng hợp cũng không thấy bóng dáng của Uông Bội Nhu đâu cả. “Tiểu Trần! Cậu vứt Uông Uông nhà tôi đi đâu rồi?”
“Cô ấy bị kỹ sư Lý bên bộ phận tin tức kéo đi sai vặt rồi.” Tiểu Trần ‘lẽ thẳng khí hùng’ trả lời cô.
“Cậu dùng xong sao không trả cho bộ phận của tôi!” Trần Di Tĩnh không nhịn được suy nghĩ cho cấp dưới mà bất bình.
Cô lại bị Tiểu Trần nói vói giọng gay gắt: “Cô cũng không phải không biết Uông Uông thích ôm việc, cô ấy còn chưa làm hết công việc của mình, đã hỏi kỹ sư Lý có cần cô ấy giúp gì hay không, đương nhiên người ta sẽ không lãng phí nhân lực a!”
Trần Di Tĩnh chỉ có thể cười khổ. “Đúng rồi! Không nên lãng phí... Chỉ là, mấy người cũng chỉ có thể dùng đến hôm nay thôi!”
Tiểu Trần bị lời nói của cô làm cho giật mình. “Cái gì? Cô lặp lại một lần nữa xem!”
“Cô ấy bị tổng giám đốc cho thôi việc rồi!”
“Không thể nào! Cô có chắc cô đang nhắc đến là ‘cô bé quản gia’ số khổ của công ty Dương Thăng không?”
“Chính là cô ấy!”
Trong chốc lát, tin tức Uông Bội Nhu bị cho thôi việc đã truyền đến tai mọi người trong công ty.
“Uông Uông, cô bị đuổi việc!”
“Uông Uông, cô bị cho cuốn gói!”
“Uông Uông, cô thất nghiệp!”
Từ trong miệng người khác Uông Bội Nhu biết được chuyện này, toàn thân lập tức bị dọa sợ đến ra mồ hôi lạnh, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm sếp trực tiếp của cô. “Giám đốc Trần… Giám đốc Trần tôi nghe nói...”
Có vẻ như người bị sa thải kia không phải là cô vậy. “Là thật sao?” Sao lại có thể? Cô không có đắc tội ai cả!
Lần đầu tiên Trần Di Tĩnh nhìn thẳng vào mắt của Uông Bội Nhu. “Uông Uông, sau khi rời khỏi đây, cô phải trưởng thành hơn, phải biết tự bảo vệ mình, đừng để