
Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói
Tác giả: Lạc Hồng Bảo
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/307 lượt.
hĩ cả đêm, cuối cùng quyết định, cha sau này sẽ không thử lại ý định đi tìm bạn gái khác nữa."
"Có ý tứ gì ạ?" Cậu nhíu mày.
"Ý là con sẽ không có mới mẹ, cha cũng vậy sẽ không có vợ."
Không cần! Cậu mới không nghĩ như vậy! Cậu muốn Katy làm mẹ mới của cậu á!
"Cha, " Ẩn nhẫn không được, cậu đối với cha mình nói: "Lời nói không cần nói được quá vẹn toàn."
"Cái gì?" Lane không hiểu, cho nên hỏi tới.
"Không có việc gì, con muốn đi ngủ, ngủ ngon." Cậu rất nhanh rời đi thư phòng, lưu lại một Lane đầu mờ mịt.
"Tiểu tử này. . . . . . Sao thế này a?"
Buổi sáng tám giờ, Katy đúng giờ đi làm.
Cô theo thói quen trước khi bắt đầu làm việc sẽ tới phòng Khải trước.
"Chào buổi sáng, Khải." Cô kéo rèm cửa sổ ra, khiến ánh mặt trời chiếu vào phòng.
Khải một bên dụi dụi mắt nhập nhèm buồn ngủ, một bên từ trên giường bò dậy, lại vừa đánh ngáp vừa nói chào buổi sáng.
"Chào buổi sáng, Katy."
"Chú Andy, cha cháu đâu?" Cậu vội vội vàng vàng hỏi.
"Thiếu gia còn chưa có ra cửa, còn ở trong phòng ngủ."
"Thật tốt quá!" Cậu lập tức xông ra ngoài.
Hoàn hảo tiếng bước chân dồn dập hòa cùng tiếng máy hút bụi đang hút làm sạch thảm lông dày vang lên, cho nên không có có đưa tới Katy nghi ngờ, dĩ nhiên cũng không có đánh thức Lane đang trong phòng ngủ say sưa.
Đi tới trước cửa phòng cha, quả nhiên nhìn thấy trên cái tay cầm ở cửa treo bảng hiệu "Chớ quấy rầy" , tối hôm qua cà phê bỏ thêm rượu Brandy phát huy hiệu quả, khiến Lane ngủ thẳng đến buổi sáng tám giờ, đây không phải là thói quen hắn bình thường có.
Khải một chút cũng không có phát giác khóe miệng mình nhếch lên, cười đến giống như đứa bé đang chơi trò đùa quái đản, cậu nhẹ nhàng linh hoạt đem bảng hiệu "Chớ quấy rầy" gỡ xuống, sau đó nhét vào trong khe cửa.
Đại công cáo thành!
Cậu sau đó lại nhẹ nhàng linh hoạt chính là đi về phòng mình, không cho Katy ở thư phòng phát hiện.
"Đã giải quyết xong." Cậu trở về phòng liền cười to không dứt.
"Khải thiếu gia, chuyện gì khiến cho cậu vui vẻ như vậy?" Andy tò mò hỏi, bởi vì chưa bao giờ nhìn thấy qua cậu vui vẻ cười to như vậy.
"Không có a." Cậu mới sẽ không nói cho người khác biết mưu kế của cậu đâu, liền Andy cũng sẽ không nói."Hôm nay bữa ăn sáng xem ra ăn thật ngon, cháu đi trước đánh răng!"
"Đều đã qua tám giờ, tôi đi gọi thiếu gia rời giường." Andy nhìn đồng hồ trên tay một chút, phát hiện thời gian không còn sớm, liền quyết định đi gọi Lane dậy.
Khải lập tức ngăn cản, "Chú Andy, cha đã ra cửa." Cậu mặt không đỏ hơi thở không gấp mà nói láo.
"Ồ?" Andy hồ nghi, anh ta mới vừa bưng bữa ăn sáng vào cho Khải thiếu gia thì rõ ràng nhìn thấy cửa phòng thiếu gia còn treo móc bảng hiệu "Chớ quấy rầy" a! Làm sao có thể lập tức liền ra cửa rồi đây?
"Là thật, mới vừa rồi cháu nghĩ muốn có chuyện muốn cùng cha nói, thời điểm đi đến phòng cha thì bảng hiệu ngoài cửa phòng cha đã được lấy xuống." Chẳng qua là cậu lấy đi, ha ha.
"Là thế này sao?" Andy hoài nghi, chuyện có đơn giản như vậy sao?
"Đúng vậy a, chú Andy, có thể hay không giúp cháu chuẩn bị y phục một chút để mặc đi học ? Cám ơn." Khải lập tức sai phái Andy, không để cho anh ta phá hư chuyện tốt của mình.
Katy, cháu đối với cô có lòng tin, cô nhất định có thể khiến cho cha lau mắt mà nhìn!
**************************************
Trên tay cầm cửa không có bảng hiệu "Chớ quấy rầy", bày tỏ Tổng giám đốc đại nhân không có ở trong phòng.
Mỗi ngày, Katy đều sẽ rất cẩn thận xác định Tổng giám đốc không có ở phòng của hắn, mới dám đi vào quét dọn, mà hôm nay, cô cho là tựa như bình thường giống nhau mà làm việc thì lại xảy ra "Ngoài ý muốn" thay đổi cuộc đời cô.
Mở cái cửa vừa dày vừa nặng ra, đem xe đẩy dụng cụ vệ sinh đẩy tiến vào phòng Lane, cô lập tức khom lưng nhặt lên quần áo tán lạc trên đất, hoàn toàn không có chú ý tới, ở dưới tầng tầng lụa trắng trên chiếc giường lớn kia, một người đàn ông anh tuấn đang nằm hơn nữa còn lộ ra trọn vẹn.
"Ai, càng xem càng thích, thật muốn có phòng như vậy." Katy tự mình lẩm bẩm nói, tiếp liền mở ra máy hút bụi, tại tạp âm ầm ầm bắt đầu công việc.
Đó là cái thanh âm quỷ gì?
Lane cau mày, rất nhanh mở mắt ra, con ngươi màu xanh nhạt đó dưới ánh mặt trời càng lộ vẻ trong suốt.
Chuyển động mắt, hắn biết trong phòng trừ mình ra còn có người khác, là ai? Thanh âm ồn chết người này là ai phát ra?
"A a a a . . . . ."
Tiếng hát trong trẻo đưa tới sự chú ý của hắn, ánh mắt phiêu hướng nơi thanh âm phát ra, hắn nhìn thấy một nhân viên quét dọn vệ sinh, mặc đồng phục khách sạn Ciel, đang cố gắng kéo chiếc máy hút bụi tạo ra tạp âm kia ở sau lưng cô để tiến hành quét dọn, trong miệng hát ca khúc mà hắn nghe không hiểu.
Đó là tiếng Trung đi, một trong ngôn ngữ Khải thích nhất.
Nhưng này đều không phải là trọng điểm!
Hắn có một thói quen, trước lúc ngủ sẽ ở trên cái tay cầm cửa treo bảng hiệu "Chớ quấy rầy", cho tới nay chỉ có người phụ nữ vọng tưởng Ma Tước biến Phượng Hoàn