Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tống Nhược Cốc, Tên Biến Thái, Em Thích Anh

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.

được gì.
Cho nên lúc chia đội, tôi kiên quyết ở cùng một chiến tuyến với cậu ta.
Hiển nhiên, Tống Nhược Cốc không nghĩ như thế. Tôi và Tống Nhược Cốc dựa chặt vào nhau, lột bỏ mặt nạ bảo hộ, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, vẻ mặt kia, giống như đạt tới cao trào, miễn bàn có bao nhiêu hưởng thụ. Gò má hoàn mỹ phối hợp với khí chất bên trong đôi mắt, cùng với vẻ mặt đó, tạo ra vẻ đẹp chấn động lòng người.
Tôi nhìn thất thần, “ Tống Nhược Cốc, cậu cắn thuốc à?”
Cậu ta mở mắt nhìn về phía tôi, đôi mắt không gợn sóng, “Cậu không hiểu đâu.”
“Đúng, người ngoài hành tinh như cậu, tôi thực sự không hiểu.”
“Lạnh không.” Cậu ta nói, đưa cho tôi một bình inox nhỏ.
Lạnh cũng không phải là lạnh, nhưng bị phủ trong bầu không khí lạnh như băng bên ngoài, không thể nào thoải mái được. Tôi nhận bình nhỏ, mở nắp ngửi, bên trong là rượu, uống hai ngụm, vừa vào miệng đã cảm thấy thơm và tinh khiết, nhưng cũng không hề cay, rượu xuống thực quản, chảy vào dạ dày, lập tức ấm lên, như là nổi lên một ngọn lửa.
Tống Nhược Cốc lấy bình rượu sang, lau cũng không lau uống luôn vài ngụm.
“Khụ khụ.” Tôi nhất thời hơi xấu hổ, nhưng cậu ta không ngại, tôi cũng không tiện nói gì.
Tống Nhược Cốc giống như không có chuyện gì, còn liếm khóe miệng một cái. Bông tuyết rơi trên khóe môi của cậu ta, nhanh chóng hòa vào khoảng bóng loáng kia.
“Khụ khụ khụ khụ.” Rượu này nồng , mặt của tôi cũng bắt đầu nóng lên.
Tống Nhược Cốc không có ý định lên núi, ôm lão thần súng khắp nơi, không hề vội vàng. Nhưng tôi không chịu nổi, tuyết bay đầy trời, ngồi xổm một chỗ không động, đợi lâu nên vô cùng lạnh.
Cậu ta tỏ vẻ không ngại, lại im lặng móc bình rượu cho tôi.
Tôi nghiêm túc từ chối ý tốt của cậu ta, lại uy hiếp cậu ta, “Cậu đã thích ở đây như thế, thì an nghỉ ở chỗ này luôn đi.” Nói xong giơ súng bắn cậu ta.
Để tránh thảm kịch tự giết lẫn nhau, cậu ta không thể làm gì khác ngoài chuyện thỏa hiệp, cùng tôi bò lên sườn dốc. Núi khá là dốc, khiến tôi nhiều lần suýt trượt chân xuống, mỗi lúc như thế Tống Nhược Cốc lại dễ dàng kéo áo tôi từ phía sau. Đến giờ phút này tôi không thể không thừa nhận, tôi mới đúng là động đội giống như heo.
Đợi đến lúc leo lên, tôi giang rộng hai tay, phát hiện có gì đó bất thường, cách đó không xa có một bóng lóe lên. Tôi xoa xoa mắt, lại không thấy gì.
Khung cảnh tuyết trắng, tầm nhìn rộng, yên lặng khiến người ta sinh lòng cảnh giác.
Tôi nắm chặt súng, thần kinh căng thẳng.
Tống Nhược Cốc ở phía trước bên phải, núp ở đằng sau tảng đá tuyết trắng, lặng lẽ giơ súng.
Từ nhỏ đến giờ, tôi đã xem rất nhiều phim thần tượng, trong đó có vô số cảnh đỡ ám khí cho người mình yêu. Tôi thấm nhuần phim thần tượng nhiều năm, cũng tưởng tượng đến cảnh hi sinh bản thân làm bia đỡ đạn, hy sinh cao cả như thế là mơ ước của tôi.
Lúc này, cơ hội tới.
Vì thế tôi nắm thời cơ oai phong lẫm liệt nhào về phía Tống Nhược Cốc, “Cẩn thận.”
Tống Nhược Cốc đã giơ súng lên, định chờ người bắn lén vừa ló đầu sẽ bắn người ta, bị tôi nhào đến, nòng súng lệch ra khỏi quỹ đạo, đạn bay lên trên không trung.
Hơn nữa, vì chúng tôi mới bò lên, cho lên phía sau là sườn dốc, kết quả là Tôi và Tống Nhược Cốc một đường trôi chảy không vật ngăn cản lăn xuống sườn núi.
Lúc dừng lại thì tôi đã mắt hoa đầu váng, trong cổ còn rất nhiều tuyết, cảm giác này, khỏi cần nói có bao nhiêu sợ hãi.
Cũng không biết Tống Nhược Cốc lăn mạnh thế nào, kính bảo vệ của cậu ta đã mất, mặt nạ bảo hộ của cậu ta dính tuyết, ngay cả lông mi cũng phủ đầy tuyết. Lông mi cậu ta rất dài, phủ đầy tuyết, run rẩy, giống như là hạt sương trên lá liễu.
Ma xui quỷ khiến, tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt lông mi cậu ta.
Hạt sương bị phủi đi, Tống Nhược Cốc chỉ có thể nhắm mắt lại, cười cười nói: “Kỷ Nhiên, đây là lần thứ mấy tôi bị cậu đè?”
“.. . . . . .” Tôi đương nhiên quên cậu ta là lưu manh có thể chết người trong truyền thuyết.






Mỹ sắc trước mặt
Tôi muốn đứng lên khỏi người cậu ta nhưng gặp phải khó khăn.
Một tiếng súng vang lên, khiến sự chú ý của chúng tôi trở lại trên sườn dốc. Trên đó có hai người, nhìn bộ dạng thì là muốn tiêu diệt chúng tôi từ trên đó.
Vì thế tôi chưa đứng lên, thân thể đã bị Tống Nhược Cốc kéo xuống, cậu ta ôm tôi lăn trên đất, vừa lăn vừa nói, “Có địch.”
Đây không phải lời thừa sao.
Chẳng qua tên nhóc này thật có tài, cậu ta lăn qua lăn lại vẫn có lúc rảnh rỗi giơ súng bắn, thần kỳ nhất là quân địch còn chưa bắn tới chúng tôi đã bị cậu ta tiêu diệt bằng một phát.
Tôi muốn đẩy cậu ta ra, nhưng cậu ta ôm cổ tôi không buông, “Cậu đối xử với đồng đội bị thương như thế sao?”
Tôi nhịn!
Vì thế thời gian sau đó, tên nhóc này cứ mặt dày đòi tôi đỡ đến lúc kết thúc. Cậu ta quàng một tay qua vai tôi, một tay ôm súng, gặp phải kẻ địch thì nhanh như kẻ trộm, bùm bùm hai cái, là có thể xử lý nhanh chóng sạch sẽ. Vì thế chúng tôi cứ thế cấu kết làm bậy, nghênh ngang đánh lén toàn bộ trong thời gian trận chiến,