Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342042
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2042 lượt.
Nhất tức giận, đây chính là kiểu phục vụ của khách sạn năm sao ư? Có kiểu đối xử với khách hàng như vậy sao? Cho dù thế nào, cô phải khiếu nại, điện thoại không được, vậy thì cô sẽ trực tiếp đến khách sạn gặp giám đốc, bởi vì cô biết điện thoại có thể không gọi được đến chỗ giám đốc, cho dù thế nào, cô cũng không thể để công việc của mình gặp sai sót.
Khách sạn Vạn Thiên
Hàn Nhất Nhất đứng trước phòng làm việc của giám đốc tư vấn lễ tân, nhân viên tư vấn chỉ mỉm cười nói, xin hỏi có thể giúp gì cho cô?
Hàn Nhất Nhất đành phải giảng giải dông dài một lượt, đáp án nhận được vẫn là: "Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín phòng, hai gian phòng mà cô đã đặt trước không đặt được."
"Nhưng lúc đó không hề nói cho chúng tôi là không đặt được, hiện giờ khách hàng của chúng tôi sắp đến rồi, các người lại nói không đặt được." Hàn Nhất Nhất cố nén lửa giận trong lòng.
"Thực xin lỗi, tôi xin thay mặt cho nhân viên phục vụ lúc đó xin lỗi cô vì thông tin sai sót, thực sự xin lỗi." Cô ta tỏ vẻ vô cùng xin lỗi, nhưng Hàn Nhất Nhất cần không phải là lời xin lỗi.
"Tiểu thư, tôi năn nỉ cô, cô xem thế này có được không, cô có thể dàn xếp một chút với những khách thuê khác được không? Lần này chúng tôi thực sự là rất gấp." Hàn Nhất Nhất không ngừng bày tỏ cô đang rất cần hai gian phòng này.
Nhưng thái độ hòa hoãn và khả năng không giải quyết được vấn đề của nhân viên phục vụ ở đây khiến cô phát điên, cô không hiểu nổi tại sao lại không đặt được hai gian phòng đó.
Cô một lần lại một lần lặp đi lặp lại. Đột nhiên có một con chó sủa vang với cô.
"Tiểu Bạch, mày làm sao vậy?" Hạ Thiên Triệu đeo kính râm, không hiểu tại sao Tiểu Bạch lại đột nhiên mất kiểm soát như vậy, bước chân hắn cũng dừng lại.
Tiểu Bạch từ trên lòng hắn nhảy xuống, nhanh chóng chạy đến chỗ Hàn Nhất Nhất, vừa chạy vừa sủa gâu gâu.
"Tiểu Bạch. . . Tiểu Bạch. . ." Hạ Thiên Triệu bước theo hướng Tiểu Bạch.
"Gâu gâu. . . gâu gâu. . ." Tiểu Bạch đột ngột chạy đến cạnh Hàn Nhất Nhất, ra sức dùng mũi ngửi hít cô, mùi hương này Tiểu Bạch từ xa đã ngửi thấy.
Hàn Nhất Nhất nghe được tiếng sủa liền quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Bạch, trong mắt cô lộ ra kinh ngạc và vui mừng, trong lòng lại thầm gọi lớn: "Tiểu Bạch. . . Tiểu Bạch. . ."
Nhưng cô lại không dám đến ôm Tiểu Bạch, bởi vì thân phận hiện tại của cô không thể đến ôm nó.
"Gâu gâu. . . gâu. . ." Tiểu Bạch vẫn ngửi hít bên chân cô, Tiểu Bạch xác định không sai mùi hương của cô, nhưng cô tại sao một chút cũng không muốn ôm nó?
Hạ Thiên Triệu dừng trước mặt cô, cách lớp kính râm nhìn người đàn bà mặt đầy tàn nhang này, không có gì đặc sắc, nếu nói chính xác đặc sắc chính là xấu xí, nhưng Tiểu Bạch tại sao lại có biểu hiện khác thường như vậy? Hắn không hiểu nổi.
Hàn Nhất Nhất thật không ngờ sẽ gặp lại Hạ Thiên Triệu trong tình huống này, hắn so với bốn năm trước càng thêm lạnh lùng, cả người tản ra khí chất khiến người khác không thể đến gần, nhưng tim của cô lại bất giác đập mạnh.
Nhìn hắn một cái, vội vàng quỳ xuống, ôm lấy Tiểu Bạch, "Con chó nhỏ này thực đáng yêu!"
"Bỏ nó xuống!" Hạ Thiên Triệu lạnh lùng nói.
Hàn Nhất Nhất lại cười nói: "Con chó nhỏ này dường như lại rất thích tôi, có thể để tôi ôm một chút được không?"
Hạ Thiên Triệu bỏ kính râm xuống, nhìn hai lúm đồng tiền hiện bên khóe miệng kia, hắn dường như nhìn thấy một khuôn mặt khác.
Hàn Nhất Nhất ngẩng đầu đón nhận ánh mắt thâm sâu không nhìn thấy đáy kia, chỉ một cái rồi vội vàng cúi đầu xuống không dám nhìn đến lần thứ hai, lo sợ chính mình sẽ để lộ ra sơ hở.
Tiểu Bạch thật ngoan ngoãn mà rúc vào lòng cô, giống như trước kia, nó cọ cọ vào quần áo cô, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc kia.
Nhìn thấy Tiểu Bạch đột nhiên lại ngoan ngoãn nằm yên trong lòng một người đàn bà xa lạ, Hạ Thiên Triệu lại một lần nữa kinh ngạc.
"Cô là ai? Tại sao lại ở đây?" Hạ Thiên Triệu lạnh lùng lên tiếng, nhìn người đàn bà xa lạ dường như đột ngột xuất hiện trước mắt mình.
"Hạ thiếu, để tôi giải thích!" Một nhân viên tư vấn ân cần bước lên trước, ưỡn ngực, dùng thanh âm mềm mại ngọt ngào nói rõ tình hình Hàn Nhất Nhất vì sao lại ở đây.
Sắc mặt lạnh lùng của Hạ Thiên Triệu nghe xong còn lạnh lùng hơn.
"Ba ngày trước không từ chối khách hàng, dựa vào cái gì mà hôm nay lại từ chối khách hàng, chẳng lẽ đây là lỗi của khách hàng sao?" Ý kiến của khách hàng luôn là điều Hạ Thiên Triệu tôn trọng nhất, khách sạn năm sao, hắn muốn tất cả phải là tốt nhất, bất kể là trang bị phần cứng hay trang bị phần mềm của khách sạn.
"Nhưng thưa Hạ thiếu, lúc đó thật sự là hệ thống bị lỗi, mà hiện tại quả thực đã không còn phòng." Nhân viên tư vấn bị thái độ lạnh lùng của Hạ thiếu dọa đến nỗi không dám tự mình đa tình nữa.
"Tôi nghĩ cô bắt đầu từ bây giờ phải đi học lại lớp bồi dưỡng người mới một lần nữa đi, và gọi cả giám đốc của các cô đến văn phòng của tôi!" Hạ Thiên Triệu vẫn như trước không chút biểu cảm.
Hàn Nhất Nhất đối với thái độ xử lý sự việc của Hạ Thiên Triệu khá hài lòng, thậm chí có chút kính