Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.
ô đi tới bên hồ bơi, ngồi trên mặt đất, cô tháo giầy đem hai chân thả xuống nước.
Lạnh quá a! Cả người cô bỗng chốc nổi da gà. Cô chà xát lòng bàn tay mình, sau đó đưa lên miệng hà khí. Tiếp theo đem tay thả vào trong ao, hơi lạnh thấu xương chạy thẳng lên não….
Lâm Lập Phong từ gian phòng sân thượng thấy Hạ Tử Tinh ngồi bên hồ bơi, đem tay chân thả xuống nước. Cô có phải ngốc hay không? Hiện tại chỉ có vài độ, cô lại đem tay chân thả vào trong nước ngâm. Hay cô có bệnh rồi?
Anh vội vàng từ trong nhà chạy ra hồ bơi, một thanh kéo cô.
“Cô ngồi ở chỗ này làm gì? Không lạnh sao? Đồ ngốc!” anh vịn thân thể yếu ớt của cô lên, nhìn mặt cô hồng hồng dán vào mặt anhm anh cảm giác được từng đợt nóng hổi.
“Anh làm gì thế?” Hạ Tử Tinh đẩy anh ra.
Bàn tay anh sờ lên trán cô, thật nóng a! Nha đầu này nóng rần lên!
“Cô nóng rần lên rồi. Lại còn ở nơi này chịu lạnh, cô có bệnh a?” anh một thanh ôm lấy cô đi trở về trong phòng.
Hạ Tử Tinh nằm ở trong lòng ngực của anh, cảm giác thật thoải mái, thật ấm áp, mơ mơ màng màng tựa vào trong lòng ngực anh nhắm hai mắt lại.
“Cậu chủ, phu nhân sao vậy?” Ngọc tẩu nhìn Lâm Lập Phong ôm Hạ Tử Tinh đi tới, vẻ mặt rất lo lắng.
“Cô ấy nóng rần lên. tìmbác sĩ tới đây!” Lâm Lập Phong nhìn Ngọc tẩu nói.
Lâm Lập Phong đem cô ôm đến phòng ngủ của mình, cô nằm trên giường, lập tức trợn to hai mắt. Phát hiện là phòng ngủ của anh, cô đẩy anh ra, lập tức tự mình đứng lên.
“Cô làm gì thế? còn không nằm xuống?” Lâm Lập Phong đem cô lại một lần nữa đặt lên giường.
“Buông! Tôi không thích nằm trên cái giường hèn hạ này.!” cô tức giận bò dậy, lung lay muốn trở về phòng mình.
Lâm Lập Phong nhìn bộ dạng quật cường của cô không khỏi bật cười. Tối qua cô để ý việc anh đưa người yêu về. Như vậy cô đối với anh không phải là không có chút cảm giác nào a. Mặc dù ngoài mặt cô giả bộ như không thèm quan tâm nhưng trong lòng lại phi thường để ý. Điều này thật khiến anh vui vẻ!
Anh đi tới ôm lấy cô, đem cô ôm trở về phòng. Anh nhẹ nhàng thả cô trên giường, bàn tay ấm áp lại nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
“Trán của em thật nóng! Làm sao em mình nóng rần lên cũng không biết?” Lâm Lập Phong chất vấn cô. Sao lại có người qua loa đại khái như vậy chứ? Một chút cũng không để ý đến thân thể mình sao?
Cô lạnh lùng đem tay của anh đẩy ra, quay mặt qua chỗ khác: “Không cần anh để ý! Tôi thế nào là chuyện của tôi!”
Lâm Lập Phong tức giận đem mặt cô quay lại, “Tôi là chồng em. Chuyện của em cũng là chuyện của tôi.”
Hạ Tử Tinh liếc anh một cái nữa rồi nhắm mắt lại, không để ý tới anh!
Lâm Lập Phong hít một hơi thật sâu, thanh âm lạnh tanh: ” tốt. Em nhắm mắt lại, vậy thì hôm nay tập đoàn Lý thị tuyên bố phá sản.”
Hạ Tử Tinh thoáng chốc mở to hai mắt, lập tức từ trên giường ngồi dậy lôi kéo tay anh, cầu khẩn: “Anh tkhông thể bỏ qua cho anh ta một lần sao? Đây chính là tâm huyết cả đời của Lý thúc thúc a!”
“Tôi vì sao phải bỏ qua cho hắn? Không ai có thể thương tổn ta mà sống yên ổn được.” thanh âm của anh giống như sứ giả địa ngục làm cho người nghe không đánh mà thua.
“Anh có cần tàn nhẫn vậy không?” Hạ Tử Tinh khổ sở nhìn anh.
“Tàn nhẫn là bản tính của tôi. Tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho lỗi lầm của bất kỳ ai. Bao gồm cả em.” anh bỗng nhiên đưa mắt nhìn cô.
Hạ Tử Tinh nước mắt không ngừng rơi trên mặt, “Bất kể như thế nào, anh có thể thủ hạ lưu tình không?”
“Tôi đã hạ thủ lưu tình! Nếu như không phải vậy, hôm nay không chỉ là tập đoàn Lý thị tuyên bố phá sản, mà còn tập đoàn Hạ thị nữa!” anhlãnh khốc vô tình.
Cô nhắm mắt lại, tùy ý cho nước mắt không ngừng rơi.
“Anh cút đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!” cô tức giận gào thét.
” Lý Vĩ Hoành đối với em quan trọng như vậy sao?” anh nắm chặt cánh tay cô, tức giận.
Cô trợn to đôi mắt ngập nướcnhìn anh lên án: “Anh không hiểu ! Cà gia đình Lý Vĩ Hoành chỉ dựa vào công ty đó để sinh tồn. Không có công ty, cả nhà bọn họ không chừng phải ra ngoài đường ở, cha mẹ anh ta làm sao có thể yên tĩnh tuổi già? Anh nói sau này bọn họ làm sao để sống? Anh nhất thời tức giận, không chỉ đóng cửa một công ty, hại tiền đồ một thanh niên, mà còn phá vỡ tâm nguyện của hai người già.”
Lâm Lập Phong nghe lời của cô, bàn tay đang nắm chặt tay cô cũng từ từ buông xuống. Anh ngẩng đầu, thấy Ngọc tẩu cùng bác sĩ Hoàng đã đứng đợi ở cửa.
“Ngọc tẩu, bác sĩ Hoàng, cô ấy giao cho hai người.” anh nói với bọn họ rồi xoay người rời khỏi phòng.
Anh ngồi vào phòng lớn trong xe, trong đầu vẫn còn lởn vởn những lời Hạ Tử Tinh vừa nói. Là anh phá hư tâm nguyện của hai người già vô tội sao?……
Anh thật muốn làm như vậy? Anh rất hận Lý Vĩ Hoành! Hận đến muốn giết hắn! Nhưng là, anh có cần thiết liên lụy đến hai người già vô tội kia không?
Tâm lãnh khốc như băng dần dần có chuyển biến…..
Ban đêm, Lâm Lập Phong vừa tan việc trở về, Ngọc tẩu vội vội vàng vàng đã chạy tới nói: “Cậu chủ, phu nhân không chịu uống thuốc, bây giờ không có hạ sốt. Chúng ta cũng không biết làm thế nào mới tốt.”
Lâm Lập Phong nhíu mày, cô