Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341677
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.
ống.
” Thiếu phu nhân, thật tốt quá. Tối qua cô mất tích, mọi người đã rất lo lắng!” Ngọc tẩu nghe tin cô trở về, cố ý từ trong phòng bếp đi ra nghênh đón.
” Tôi mất tích? Tôi lúc nào mất tích?” Trong tròng mắt Hạ Tử Tinh tràn đầy không giải thích nổi.
” Tối qua cô ra ngoài, thiếu gia lo lắng bệnh tình cô không tốt, đã bảo Lý Thành đi theo cô. Nhưng chỉ chớp mắt, cô đã mất tích. Mọi người lo lắng khắp nơi tìm kiếm mà vẫn không tìm được! Tôi lo lắng cả tối cũng không ngủ.” Ngọc tẩu ở bên, vừa niệm kinh, vừa lạy Bồ Tát phù hộ.
Hạ Tử Tinh nghe Ngọc tẩu nói như vậy, không khỏi sửng sốt. Tối qua bọn họ tìm cô suốt? Phải không?
Sau một khắc, cô đón nhận ánh mắt sắc sảo của Lâm Lập Phong, cùng ngữ khí sắc bén hỏi: ” Em, tối qua em đi đâu?”
” Em, em đến nhà bạn.” Hạ Tử Tinh vội vàng nói láo.
” Bạn nào?” Anh tiếp tục truy hỏi, tức giận trong mắt như muốn nuốt chửng cô.
” Đó là người anh không biết.” Cô đẩy anh ra, cố ý tránh ánh mắt thâm trầm của anh.
” Xin lỗi, để Ngọc tẩu lo lắng rồi.” Hạ Tử Tinh vội vàng chuyển qua nhìn Ngọc tẩu, tránh cho anh tiếp tục hỏi.
Không nghĩ tới Ngọc tẩu quan tâm cô đến thế, trước kia cô còn tưởng rằng bà không thích mình? Xem ra Ngọc tẩu là người trong nóng ngoài lạnh!
” Bản thân tôi không nói làm gì. Cả tối qua thiếu gia ở bên ngoài bôn ba tìm kiếm cô……”
” Ngọc tẩu! Bà nói nhiều quá!” Lâm Lập Phong lập tức chặn Ngọc tẩu lại, lo lắng bà mang sự tình tối qua anh thấp thỏm lo âu nói cho Hạ Tử Tinh.
Hạ Tử Tinh không thể tin được nhìn chằm chằm Lâm Lập Phong, anh nghĩ cô mất tích nên tối qua đã đi tìm cô? Có thể không? Anh không phải là rất hận cô sao?
Lâm Lập Phong thấy ánh mắt nóng bỏng của cô nhìn mình thì cảm thấy không tự nhiên. Anh xoay người qua chỗ khác, mượn cớ gọi điện thoại nhân cơ hội rời đi.
” Thiếu phu nhân, cô về phòng nghỉ ngơi một chút đi.” Ngọc tẩu quan tâm nói với Hạ Tử Tinh.
Hạ Tử Tinh gật đầu. Giờ này khắc này cô rất cần nghỉ ngơi. Trong thâm tâm cô buồn bực nặng nề!
Cô lấy một bộ đồ ngủ, đi vào phòng tắm muốn thanh tẩy chính mình. Vừa nghĩ tới trên người mình còn lưu lại mùi của người kia là cô không thể chịu được!
Nước rửa ấm áp chảy xuống toàn thân, cô nhắm mắt lại, trong đầu trống rỗng. Đối với chuyện tình tối qua, một chút ấn tượng cô cũng không có! Cô thật sự đã vượt rào sao? Tâm tình của cô bỗng nhiên trở nên rất kịch liệt!
Cô không phải là loại người tùy tiện, nhưng đã làm ra chuyện tình tùy tiện ” tình một đêm”, phá hủy đạo đức quan trọng của cô, chính cô cũng không thể tiếp nhận mình.
Mặc dù chỉ là nhất thời lầm lỗi! Cô cũng không cách nào tha thứ cho mình! Cô đột nhiên cảm thấy bản thân có chút dơ bẩn…… nước mắt ủy khuất không khỏi chảy dài……
Khi tâm tình dần dần bình phục, cô mới từ phòng tắm đi ra. Sau đó lại phát hiện Lâm Lập Phong nằm trên giường mình. Cô đi tới bên giường, phát hiện anh đang ngủ thiếp đi.
Chẳng lẽ lời Ngọc tẩu nói là thật? Hôm qua anh đã đi tìm cô cả buổi tối không hề nghỉ ngơi sao? Cho nên bây giờ mới mệt mỏi như vậy? Cô ngồi trên thảm ngắm nhìn anh ngủ. Khi ngủ trông mặt anh rất ôn hòa, rất an tĩnh, không có lạnh lùng châm chọc, không có tức giận, thoạt nhìn rất thoải mái, đẹp mắt. Cô không khỏi nhìn đến ngây người.
Anh bỗng nhiên mở to mắt, nhìn cô đang ngơ ngác ngắm khuôn mặt mình, cười cười nói: ” Nhìn lâu như vậy em thấy hài lòng không?”
Hạ Tử Tinh mặt thoáng chốc đỏ bừng lên. Cô vội vàng quay mặt qua chỗ khác : ” Ai chứ, ai bảo em đang nhìn anh?”
” Còn nói sạo!” Lâm Lập Phong hé miệng cười một tiếng, ôm cô vào lòng.
” Anh định làm gì?” Khuôn mặt Hạ Tử Tinh đỏ bừng đẩy anh ra.
Anh áp cô xuống giường, gương mặt điển trai tiến tới gần mặt cô: ” Em đàng hoàng nói cho anh biết, tối qua em đi đâu?”
Anh áp cô xuống giường, gương mặt điển trai tiến tới gần mặt cô: “ Em đàng hoàng nói cho anh biết, tối qua em đi đâu?”
” Em, em không phải mới nói là qua nhà bạn sao?” Tim cô nảy lên thình thịch không cách nào khống chế.
” Thật không?” Anh híp ánh mắt nguy hiểm hoài nghi nhìn cô.
” Tin hay không tùy anh!” Hạ Tử Tinh quay mặt đi không dám nhìn anh, sợ anh sẽ nhìn ra cô đang nói láo.
Anh dời mặt cô đến tầm mắt mình: ” Anh tin em lần này! Đừng gạt anh! Anh hận nhất là bị người của mình lừa gạt!”
Anh còn quan tâm cô, cô rất cảm động! Làm sao bây giờ? Trong lòng cô ấm áp, cảm giác rất thư thái thoải mái.
Tay anh nhẹ nhàng lướt qua gương mặt tại ngực mình, ôn nhu vuốt ve. Cô nhấc ngón tay anh đặt ở khóe miệng mình nhẹ cắn cắn, không nghĩ tới làm vậy lại khiến anh run rẩy. Bọn họ đối mặt nhìn nhau, anh thấy vẻ sương mù trong mắt cô, cô thấy một tia nhu tình trong mắt anh.
Đầu anh dịch sát vào cô, nhẹ nhàng hôn trán cô, mặt cô, tai cô, cái mũi…… cô nhắm mắt lại, tiếp nhận từng cái hôn dịu dàng, đôi môi ấm áp của anh in lên môi mềm kiều diễm của cô.
Anh nhẹ nhàng hôn môi cô, tràn đầy nâng niu thương tiếc, không còn là xâm chiếm, không còn là thô bạo giày xéo. Lưỡi anh tiến dần