pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục

Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục

Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341448

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.

Lệ Như không khỏi bực mình. Như vậy cũng tính sao?
Hạ Tử Tinh trong lòng cứng lại. Cô hiểu anh cũng rất muốn có con nhưng……
” Nếu như mang thai, ta cũng không cần lo lắng như vậy. Gả vào Lâm gia nửa năm cũng không có tin tức gì, thật đúng là con dâu đệ nhất của Lâm gia a~~!” Vẻ mặt Bạch Lệ Như xem thường.
“Mẹ, đủ rồi!” Lâm Lập Phong rất không vui, nhíu mày: ” Cô ấy có thai hay chưa là do thiên ý. Chúng con không sao, dù sao đều còn trẻ tuổi.”
” Ta đã nói trước với vợ con rồi. Nếu trong vòng một năm nó không có mang thai, ta muốn nó phải rời Lâm gia, rời con!” Bạch Lệ Như trước tiên nói chụp mũ.
Lâm Lập Phong nheo ánh mắt nguy hiểm nhìn Hạ Tử Tinh, ” Em đáp ứng?”
Hạ Tử Tinh mở to đôi mắt vô tội cùng Lâm Lập Phong nhìn nhau, ” Em có được lựa chọn không?”
Tròng mắt anh bén nhọn thoáng chốc trở nên sắc bén hơn!
Anh nắm chặt tay cô vào tay mình: ” Em nói đúng! Quyền lựa chọn không phải em, mà là anh! Chỉ cần anh không bỏ rơi em thì một ngày em cũng không thể rời xa anh!”
Hạ Tử Tinh nghe Lâm Lập Phong nói tàn khốc, trong lòng mơ hồ đau thương. Đúng vậy, anh không cho phép căn bản cô không có quyền rời đi! Cô chẳng qua chỉ là người “vợ danh nghĩa” do anh dùng quyền lực ép cưới mà thôi!
“Mẹ, không cần đi kiểm tra. Chuyện nhà con con tự có cách xử lý. Mẹ muốn thì lưu lại ăn cơm còn không muốn để con cho tài xế đưa mẹ về.” Anh nói với mẹ mình ngữ điệu như hạ lệnh trục khách, nhưng cặp mắt nóng rực một khắc cũng không rời mặt Hạ Tử Tinh.
Cô đón nhận ánh nhìn sắc lẻm của anh, rõ ràng anh đang tức giận!
” Nhưng……”
” Không có nhưng!” Anh chuyển mắt qua nhìn mẹ, tròng mắt ngăm đen dị thường thâm trầm, ” Cô ấy là vợ con, đi hay ở chỉ con mới có quyền quyết định!”
Bạch Lệ Như thấy con mình toát ra vẻ lạnh lùng, thở dài một hơi rời đi.
Anh kéo tay Hạ Tử Tinh, đưa cô lên tầng hai. Đẩy cửa phòng ra, anh không chút lưu tình mà đẩy cô xuống giường.
Anh tức giận vô cùng tiến tới gần cô, sự dịu dàng trên mặt sớm đã biến mất không còn dấu vết.
” Thì ra em cùng mẹ đã bí mật đã định ra khế ước. Em đã dấu tôi bao lâu rồi?” Thanh âm lạnh lẽo trầm thấp, mang theo tức giận nồng đậm.
” Em không có!” Hạ Tử Tinh kinh hoảng lắc đầu, cô biết anh đang hiểu lầm.
” Còn dám nói láo?” Tròng mắt anh lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen nhánh của cô như muốn nhìn thấu cả nội tâm cô. Rốt cuộc cô còn bao nhiêu chuyện lừa gạt anh? Cô lại dám cùng mẹ định ra khế ước buồn cười đó?
” Em không có…”
” Tôi cho em biết! Hạ Tử Tinh, cho dù cả đời em không thể sinh con, em vẫn là người phụ nữ của Lâm Lập Phong tôi! Đừng mơ tưởng tôi sẽ bỏ qua cho em!” Lâm Lập Phong nắm chặt cằm cô hét lên. Ánh mắt anh mang theo tức giận như muốn cắn nuốt cô!
Cô không hiểu được giờ khắc này, tim anh đau đớn nhường nào! Anh cho là cô đã sớm hồi tâm chuyển ý muốn bên cạnh anh cả đời! Không ngờ người phụ nữ này dám hai lòng!
” Đó là mẹ nói, em không đáp ứng.” Hạ Tử Tinh mở to mắt nhìn anh, hi vọng anh có thể hiểu mình.
” Thật?” Anh ngẩn người, buông tay đang nắm chặt cằm cô ra, trên gương mặt cứng ngắc rõ ràng đã hòa hoãn hơn.
” Thật. Em chưa từng đáp ứng.” Hạ Tử Tinh kiên định gật đầu.
” Vậy…vậy suy nghĩ của em thế nào? Anh muốn nghe ý nghĩ thật sự trong lòng em.” Lâm Lập Phong mang vẻ mặt chờ đợi nhìn cô. Lúc này, anh không khỏi lộ ra chút khẩn trương.
Hạ Tử Tinh bị ánh mắt anh nhìn nóng bỏng, gương mặt không khỏi đỏ lên.
” Nếu như… anh có thể đối tốt với em..em……” Cô xấu hổ không biết nói thế nào. Nghiêng người, cô kéo chăn trốn mình vào trong chăn, trái tim đập kịch liệt trong lồng ngực. Bảo cô làm sao có thể nguyện ý cùng anh cả đời đây? Lời khó nói nhưu vậy……
” Nói hết lời a~~. Em rốt cuộc muốn thế nào?”
Hạ Tử Tinh cứ núp trong chăn không chịu đối mặt với anh.
Lâm Lập Phong nhìn bộ dạng cô xấu hổ, không khỏi mỉm cười vui vẻ. Anh nằm xuống bên người cô, sau đó từ từ kéo chăn ra, nhìn khuôn mặt cô đỏ bừng xấu hổ.
” Nếu anh đối xử tốt với em, em có ở bên cạnh anh không?”
Hạ Tử Tinh xoay người đi đưa lưng về phía anh, nhỏ nhẹ nói: ” Em phải suy nghĩ đã.”
Lâm Lập Phong ôm cô từ phía sau lưng, tiếng nói khàn khàn bên tai cô vang lên: ” Đáp ứng anh, cả đời không được rời khỏi anh!”
Cả người Hạ Tử Tinh sửng sốt. Hơi thở ấm áp thổi tới lỗ tai nhạy cảm của cô, khiến cô run rẩy. Cả ngừoi anh nóng như bàn ủi dán chặt lấy thân thể cô, đôi môi gợi cảm khẽ gặm cắn lỗ tai cô.
“Em không thể rời bỏ anh! Tử Tinh!” Thanh âm gợi cảm lại lần nữa vang lên bên tai cô.
Anh kéo cô xoay người lại, làm hai người đối mặt nhìn nhau. Khuôn mặt Hạ Tử Tinh ửng hồng, ánh mắt dịu dàng trìu mến của cô nhìn thẳng vào ánh mắt ngăm đen thâm thúy của anh, từ trong mắt anh thấy được sự kiên định.
” Anh sẽ tốt với em cả đời chứ?” Cô không cách nào xác định chân tâm ý chính của anh, trong lòng rất bàng hoàng. Anh thật tâm yêu cô hay là chỉ đơn thuần muốn đoạt lấy cô?
Nhưng là cái chữ “yêu” này, cô không dám hỏi a! Cô sợ nghe phải đáp án làm cô tan nát cõi lòng. Nếu như anh, anh chỉ muốn đoạt lấy cô