Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1455 lượt.
ủa hắn: ” Anh nói láo cái gì?! Nó là con của tôi và Lập Phong! Đừng chạm vào nó!”
Đôi mắt tà mị của Chris nhìn cô, ” Bé con cũng có thể là con của hai chúng ta a! Em yêu.”
” Anh cút! Mau cút cho tôi!” Hạ Tử Tinh tức giận từ trên giường ngồi dậy. Đôi mắt to tròn quyến rũ vô hạn đã trở thành hai ngọn lửa mênh mông thiêu đốt. Ánh nhìn nóng rực như muốn thiêu chết hắn!
” Trông em rất hận anh đó! Bảo bối.” Mặt Chris tràn đầy châm biếm.
” Tôi dĩ nhiên hận anh! Hận anh chết đi được! Đồ ác ma! Anh phá hủy hạnh phúc cả đời tôi! Mau cút đi! Từ nay về sau tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!” Lửa giận đỏ rực ánh lên trong mắt cô, cô tiện tay cầm lấy cái chén bên cạnh giường ném hắn.
Chris nghiêng người tránh sự công kích của cô.
” Hắc hắc, em thật tàn nhẫn! Người Trung Quốc không phải có câu? Một đêm vợ chồng trăm năm ân nghĩa sao! Chúng ta dù sao cũng đã là vợ chồng một đêm, em tàn khốc với anh như vậy cũng thật là quá đáng?” Chris thể hiện dáng vẻ lưu manh.
” Anh cút đi cho tôi!” Hạ Tử Tinh oán giận gào thét, nước mắt thương tâm nhục nhã lập tức tràn đầy gương mặt.
Chris nhìn cô thương tâm rơi lệ, bỗng nhiên sinh ra lòng trắc ẩn. Làm cô khổ sở như vậy vốn không phải chủ ý của hắn.
” Được rồi. Em đừng lộn xộn. Nằm xuống nghỉ đi. Tức giận như vậy không có lợi cho thai nhi.” Hắn đỡ lấy, muốn dìu cô nằm xuống nghỉ ngơi.
Cô đẩy ra hắn: ” Đừng có dùng tay bẩn thỉu của anh chạm vào tôi! Nếu như là con của anh, tôi thà để nó biến mất!”
Cô đẩy ra hắn: ” Đừng có dùng tay bẩn thỉu của anh chạm vào tôi! Nếu như là con của anh, tôi thà để nó biến mất!”
” Em, em nói cái gì?!” Chris nheo ánh mắt nguy hiểm nhìn cô.
” Tôi cho anh biết, nếu như là con của anh, lập tức tôi sẽ bỏ đi không chút lưu tình!” Lời của Hạ Tử Tinh lạnh lẽo vô tình, tròng mắt lạnh cơ hồ kết thành băng.
Chris cả người chấn động! Không ngờ cô lại quá đáng như thế!
” Em chán ghét tôi đến vậy?” Chris tức giận chất vấn cô.
” Đúng ! Tôi căm thù anh!” Hạ Tử Tinh không sợ hãi nhìn thẳng vào hắn. Cô bây giờ như một con sư tử đang nổi điên. Vừa điên cuồng, vừa sắc lạnh lại rất mê hoặc!
Nếu mười tháng sau, cô sinh ra một em bé tóc vàng mắt xanh, cô nên làm gì? Cô đặt tay trên bụng mình, con à, con nói cho mẹ biết, mẹ phải làm gì mới tốt đây? Nước mắt cô như vòng châu bị đứt, từng hạt trượt xuống.
Em bé, lưu lại? Hay là bỏ đi? Nội tâm cô bị dày vò!
Lúc này, cửa phòng bệnh mở ra, Lâm Lập Phong mang theo vẻ mặt khẩn trương đi vào. Thấy khuôn mặt Hạ Tử Tinh tràn nước mắt, trái tim anh không khỏi căng thẳng.
Anh cầm khăn giấy trên bàn nhẹ nhàng giúp cô lau nước mắt trên mặt, khuôn mặt anh tràn đầy lo lắng hỏi: “Có phải rất đau không? Anh nghe nói em bị ngã từ bục chữ từ T, em định hù chết anh sao?”
Hạ Tử Tinh giương khuôn mặt tràn đầy bi thương, đôi môi lay động: ” Lập Phong, em phải nói cho anh biết……” .
” Ừ? Nói cho anh biết cái gì?” Lâm Lập Phong nhướng lông mày, nghi hoặc nhìn cô.
” Em…… em……” Lời nói tới đầu môi nhưng cô không cách nào mở miệng nói ra được. Chẳng lẽ cô phải nói cho Lâm Lập Phong, cô đã mang thai mà đó có thể không phải là con anh?
Đôi môi cô run rẩy, không cách nào nói ra tiếng. Nước mắt lần nữa tràn ra! Cô cúi thấp đầu, mái tóc đen dài rủ xuống hai bên, che dấu khuôn mặt đang bị đau đớn giằng xé.
” Em sao vậy? Tử Tinh.” Lâm Lập Phong đưa tay muốn chạm vào mặt cô, cô bỗng nhiên ôm chầm lấy anh, áp mặt mình vào lồng ngực anh. Cô không muốn anh nhìn thấy khuôn mặt đầy nước mắt của mình.
Giờ này khắc này, nội tâm cô vô cùng đau khổ và mâu thuẫn, không ai có thể hiểu được.
Cái thai này làm cô tan nát cõi lòng, nên xử trí thế nào đây? Hay là, cô dấu Lâm Lập Phong, sau đó lén phá bỏ nó……
Vừa nghĩ tới việc sẽ mất đi đứa con trong bụng, lòng cô đau khổ không chịu nổi như bị dao cắt! Ai có thể nói cho cô biết? Cô nên làm gì bây giờ?
Lâm Lập Phong dịu dàng vuốt ve mái tóc mềm nhẵn của Hạ Tử Tinh, cô yếu ớt khiến anh đau lòng. Anh thật giận mình! Giận mình hôm nay không thể có mặt ở đó!
Anh vì công việc mà bỏ qua cô, sự quan tâm của anh đối với cô chưa đủ! Sau này anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho cô, ở bên chăm sóc cô.
Bỗng nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên: ” Bệnh nhân, cô mau nằm xuống. Hiện tại cô không thích hợp ngồi quá nhiều.”
Hạ Tử Tinh chậm rãi buông Lâm Lập Phong ra, thấy một bác sĩ từ cửa phòng đi vào, giúp cô sửa gối ý bảo cô nằm xuống.
Hạ Tử Tinh từ từ nằm xuống, bác sĩ giúp cô kéo chăn đắp.
” Cô phải đặc biệt chú ý! Cái thai hiện tại mới được 40 ngày, thân thể cô vô cùng suy yếu. Hôm nay cô lại bị té ngã. Mang thai bốn tháng đầu cần nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Lời nói của bác sĩ làm Lâm Lập Phong há to miệng. Mang thai? Tử Tinh mang thai? Bỗng nhiên vui mừng, anh nắm tay Hạ Tử Tinh kích động hỏi: ” Tử Tinh, em có thai?”
Đôi mắt gần như trong suốt của Hạ Tử Tinh giương lên nhìn Lâm Lập Phong, môi mím thật chặt. Cô không muốn cho anh biết, nhưng cô hiểu giờ thì không cách nào che dấu