Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục

Tổng Tài Bức Hôn: Ngạo Khê Khó Thuần Phục

Tác giả: Yến Ngữ Yên Nhiên

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

ất thời chán nản. Anh rõ ràng nghĩ rằng tối qua cô ở cùng Chris. Cô vĩnh viễn sẽ không nói cho anh biết, tối qua cô ngủ ở nhà mẹ đẻ.
Anh càng để ý cô và Chris ở chung một chỗ, cô lại hết lần này tới lần khác cùng Chris dây dưa không rõ, cô muốn anh tức giận, muốn anh càng tức giận, cô muốn anh phát điên!
Muốn cùng cô ly hôn sao?! Anh tàn nhẫn tổn thương trái tim cô, cô cũng sẽ không để anh sống tốt!
“Đúng! Anh ấy đối với tôi vô cùng nhẹ nhàng, tôi vô cùng hưng phấn.” Hạ Tử Tinh lộ ra một nụ cười vô cùng dịu dàng.
“Em ——!” Lâm Lập Phong tức giận nâng tay lên.
Hạ Tử Tinh nhìn anh giơ tay lên cao, đôi mắt đen căng thẳng, “Anh muốn đánh tôi? Cứ đánh đi! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên!”






Hạ Tử Tinh nhìn anh giơ tay lên cao, đôi mắt đen căng thẳng, “Anh muốn đánh tôi? Cứ đánh đi! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên!”
Lâm Lập Phong căm tức nhìn cô, trước mắt bỗng nhiên hiện lên gương mặt cô sưng đỏ bi ai…… Anh lắc đầu, cố vứt bỏ ảo giác trong đầu.
Anh trước từng đánh cô sao?
Lâm Lập Phong bỗng nhiên cảm thấy nhức đầu, anh lật người qua một bên, nhắm mắt vỗ về trán đang đau nhức. Mấy ngày gần đây, đầu óc óc anh thi thoảng lại hiện lên những hình ảnh mơ hồ, mỗi lần hình ảnh đó xuất hiện nhất định khiến anh đau đầu kịch liệt.
” Lập Phong, anh làm sao vậy?” Hạ Tử Tinh thấy Lâm Lập Phong vỗ trán, bộ dạng thống khổ không chịu nổi liền hỏi thăm.
” Ừ. Lúc ăn cơm gọi anh.” Anh nhắm mắt lại.
Hạ Tử Tinh nhẹ nhàng giúp anh đắp chăn.
” Tử Tinh, anh muốn ly hôn với em chẳng qua là không muốn làm em không vui. Anh không phải là không cần em.” Lâm Lập Phong vẫn nhắm mắt.
Cả người Hạ Tử Tinh chấn động, ” Em không hề không vui.”
” Nhưng anh thấy em ở bên cạnh anh thật giống như rất thống khổ.”
Hạ Tử Tinh thở dài một hơi: ” Chỉ là em có chút khổ sở, anh lại không nhớ ra em.”
” Thật xin lỗi, anh sẽ cố gắng nhớ lại em.” Lâm Lập Phong mở mắt nhìn cô.
” Cám ơn.” Hạ Tử Tinh rũ mắt xuống, trong lòng không ôm hi vọng lớn. Cô hiểu bị mất trí nhớ rất khó nhớ lại được, có mmọt số người chỉ qua mấy ngày, mấy tháng đã khôi phục trí nhớ. Nhưng có những người cả đời không thể khôi phục trí nhớ trước kia.
” Em hiểu không? Trong lòng anh lo lắng nếu cả đời anh cũng không nhớ nổi chuyện tình của chúng ta lúc trước, anh không muốn em sai lầm cả đời.” Trong mắt anh toát ra vẻ áy náy không thôi.
” Sẽ không. Cho dù anh không nhớ nổi chuyện trước kia của chúng ta, cũng không sao cả. Chúng ta có thể bắt đầu cuộc sống của chúng ta từ bây giờ.” Khuôn mặt Hạ Tử Tinh tràn đầy chờ mong nhìn Lâm Lập Phong.
Lâm Lập Phong nhìn ánh mắt cô tràn đầy chờ đợi, anh không đành lòng cự tuyệt cô. Nhưng từ đáy lòng anh thật không có một chút cảm giác với cô. Mà cảm giác này thì bồi dưỡng như nào được đây?
Trong lòng anh lúc này yêu Dư Tuyết Lâm, căn bản không có chút khoảng trống có thể đặt cô vào đó. Lời nói tàn nhẫn như vậy, anh làm sao có thể nói cô biết đây?
Nhưng vừa nghĩ đến việc đẩy cô ra xa mình, trong lòng anh không nỡ!
Anh rốt cuộc muốn thế nào? Trong lòng yêu một người, bên cạnh lại muốn giữ lấy một người!
Từ lúc nào anh trở nên do dự như vậy?
Đầu anh lại thấy đau đớn! Tay anh xoa trán, lông mày nhíu chặt.
“Sao vậy? Lại đau đầu?” Hạ Tử Tinh khẩn trương.
“Cho anh chút thời gian, để anh suy nghĩ thật kỹ đã.” Lâm Lập Phong nhắm mắt lại thấp giọng nói.
Có phương án nào vẹn toàn đôi bên không?
“Được rồi, anh nghỉ ngơi đi.” Hạ Tử Tinh thất vọng đóng cửa lại, một mình đi tới vườn hoa.
Khí trời đã dần dần nóng lên. Mùa hè sắp tới! Nhưng tại sao trái tim cô lại lạnh như băng đây?
Vừa nghĩ tới tương lai của mình và Lập Phong, cô lại cảm thấy trước mắt đen ngòm! Không nhìn thấy được tương lai!
Trong lòng anh vẫn luôn ghi nhớ Dư Tuyết Lâm sao? Người trong lòng anh thích nhất là Dư Tuyết Lâm sao? Nhiều khi cô nghĩ, mình cứ tiếp tục như vậy có ý nghĩa gì?
Trái tim của anh cũng không có cô, cô còn ở đây đau khổ cố bám chặt lấy anh làm gì? Hay là thành toàn cho anh và Dư Tuyết Lâm. Mặc dù cô rất đau khổ, nhưng ít nhất anh sẽ vui mừng!
Ba người đau khổ, chi bằng để một mình cô đau khổ thôi!
Cô tựa vào cây cột trong vườn, nhắm đôi mắt đau khổ lại, cô cũng nên xác định rõ quan hệ của họ. Là rời đi, hay ở lại, cô nên xác định rõ ràng, không phải sao?
Nhưng muốn xác định rõ điều này, có lẽ rất đau khổ!
Đến giờ ăn tối, Hạ Tử Tinh tới phòng bên, cô thấy Lâm Lập Phong đang nhắm chặt hai mắt, cặp mày kiếm kiên nghị, sống mũi cao thẳng, trán rộng, đều biểu hiện ra anh khí.
Cô không kìm lòng được khẽ xoa đôi mày kiếm kiên nghị của anh, lại phát hiện bàn tay mình nóng lên.
Cô thất kinh! Bàn tay xoa khuôn mặt Lâm Lập Phong, rất nóng! Hiển nhiên anh đã nóng rần lên! Cô chạy đi xuống dưới tìm Ngọc tẩu.
“Ngọc tẩu, bà có thuốc hạ sốt không? Người Lập Phong nóng rần lên rồi.”
“Có.” Ngọc tẩu vội vàng đến hòm thuốc tìm thuốc hạ sốt. ” Có cần gọi bác sĩ tư tới không?”
“Tạm thời không cần, để anh ấy uố