XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài "Ngang Hơn Cua "

Tổng Tài "Ngang Hơn Cua "

Tác giả: Trạm Lượng

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134918

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/918 lượt.

ẹ kiếp ! Hai con cua đang khỏe mạnh thế nào cũng lăn đùng ra chết cho mà xem!
Anh càng giận dữ mắng chửi, Hà Thu Nhiên ngược lại càng cười ha hả, nhưng cây ngay không sợ chết đứng, cô nói to, “Con cua vốn là sinh vật có đặc tính ăn tạp, ăn cái gì mà không được chứ!”
“Tôi chỉ cho con cua ăn thịt bầm thôi!” Anh khăng khăng giữ vững lập trường.
“Chao ôi! Ông chủ nhà lớn tiền nhiều, đến nuôi cua mà cũng phải là cua trong quý tộc, chú trọng ăn uống thật nha!” Vừa cười vừa trào phúng nói, Hà Thu Nhiên nghĩ thầm trong bụng ngàn vạn lần không thể để anh biết, từ lúc ở nhà này đến nay, cô không chỉ cho mấy con cua ăn khoai tây chiên, mà hạt cola cô cũng cho ăn luôn, có khi còn cho tụi nó ăn tôm thịt bình thường hay là rau quả gì đó!
Không biết suy tính trong lòng cô, Bàng Sĩ Bân cẩn thận vớt từng miếng khoai tây chiên ra, rồi dọn sạch cái bể thủy tinh, sau đó mới nghiêm nghị dặn dò, “Sau này không được cho tụi nó ăn mấy thứ đồ ăn bậy bạ mất vệ sinh đó!”
“Biết biết biết!” Cô đành phải nói ra ba tiếng đó, nhưng cũng tò mò hỏi,”Kỳ lạ! Sao anh lại nuôi mấy con cua này y như vậy cưng thế? Đa số mọi người dùng bể cá để nuôi cá vàng mà!”
Chỉ có anh là khác người, nhất quyết phải nuôi không giống ai!
“Tôi là ai hả?” Ngạo mạn hất mặt nhìn cô, Bàng Sĩ Bân tự cao tự đại nói, “Tôi là Bàng Sĩ Bân, tôi thích nuôi cua thì sao!”
Nuôi cua thì kiêu hãnh cái gì chứ?
Nhìn bản mặt kiêu căng của anh mà cô chị muốn đạp một cái văng ra khỏi nhà!
Bĩu môi, Hà Thu Nhiên lườm anh, mặc dù không muốn cãi lại, nhưng cô vẫn chế nhạo châm biếm anh theo thói quen, “Đương nhiên là được rồi! Nuôi cua rất thích hợp với anh, dù sao cũng xứng đôi vừa lứa với cái biệt danh của anh đó. Chắc là mỗi ngày trước khi đi ngủ, anh đều đứng trước bể cá cùng mấy con cua nghiên cứu, thảo luận động viên nhau, học tập đi ngang thế nào mới oai phong, đúng không?”
Bị mỉa mai đến máu dồn hết lên não, Bàng Sĩ Bân định lớn tiếng cãi lại, nhưng lập tức nhận ra từ lúc cô dọn vào đây ở đến giờ, ngày nào cũng như ngày ấy xỉa xói nói móc anh, hết lần này tới lần khách anh đều trúng kế cả, lần này anh không có ngốc mà tự mình đâm đầu xuống hố đâu.
“Dĩ nhiên!” Cười giả lả, anh bắt chước cô thản nhiên như không có chuyện gì, “Đi ngang thật sự rất oai phong, cô cũng muốn đi thử à? Được thôi, để tôi đây dạy cho cô đi thế nào vừa hiên ngang lại vừa đẹp trai hào hoa phong nhã!”
Hiếm khi bị trả đũa, Hà Thu Nhiên bị chặn họng đến nói không nên lời…
Được rồi! Cô miễn cưỡng thừa nhận, hiệp 3, là cô chủ quan mất Kinh Châu, thua một nước cờ.






Một thời gian sau, vết thương của Bàng Sĩ Bân cũng từ từ lành hẳn, anh vẫn tiếp tục trị liệu, đi đứng cũng nhanh và tiện hơn, thậm chí thỉnh thoảng cũng không cần chống nạng đi nữa, vì thế anh quyết định….
“Tôi muốn đi làm!” Cứ như là đang tuyên thệ, anh đột nhiên lớn tiếng nói.
Mắt nhìn người nọ tinh thần sắc mặt đều rất tốt, Hà Thu Nhiên cũng không phản đối, dù sao vết thương của anh cũng đỡ hơn nhiều, tuy nói là ở nhà cũng có thể làm việc, nhưng dù sao cũng không bằng ở công ty trực tiếp điều hành, vì vậy cô nhẹ gật đầu —-
“Được! Anh đi thay đồ đi, tôi sẽ đưa anh đi.” Cũng tốt, cô không cần phải suốt ngày ở trong nhà trừng mắt to mắt nhỏ với anh, rốt cục có thể tận dụng thời gian nhàn rỗi làm chuyện mình muốn rồi.
Nghe cô trả lời, Bàng Sĩ Bân hài lòng mỉm cười, trở về phòng thay quần áo.
“Chỉ cần cô chớ chọc tôi, tôi cũng không cần uống cái nước la hán quả đó làm gì.” Bàng Sĩ Bân tức giận đến đầu bốc khói.
Mẹ kiếp! Hiện tại ngược lại trách anh không đúng.
Hoàn toàn phớt lờ lửa giận của ai kia, Hà Thu Nhiên hờ hững hỏi một câu, “Anh cuối cùng là có vào hay không thế? Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Bàng thị ban ngày ban mặt lại đứng ngoài đường rống lên, đúng thật là mất mặt!”
Tuy là “tiếng tăm lẫy lừng” của anh đã nổi như cồn, nhưng lỡ như có đội chó săn trốn ở đâu đó chụp hình lén, lại thay anh tăng thêm tai tiếng, cũng chẳng hay ho gì.
Nghe vậy, Bàng Sĩ Bân lại căm giận trừng mắt liếc Hà Thu Nhiên, lúc này mới chống nạng đi vào bên trong cao ốc, mà Hà Thu Nhiên thì đi theo sau tủm tỉm cười trộm.
Sau khi đi vào tổng bộ tập đoàn Bàng thị, nhìn cả đám người phát hiện ông chủ nhà mình đã đi làm, như ong vỡ tổ bao vây nghênh đón, nghe từng lời hỏi han nồng hậu của bọn họ, Hà Thu Nhiên lúc này mới thắm thía rõ sự ngang tàng của người nào đó.
Len lén nhìn đám người bao vây Bàng Sĩ Bân, cô giữ vững đạo đức nghề nghiệp “bảo mẫu” của mình, từng bước không rời theo sát sau lưng anh, đề phòng có gì xảy ra, cho tới khi hai người vào trong thang máy lên tầng cao nhất, thoát khỏi đám đông đó cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ điều là hết bị đám người túm tụm vây quanh, nhưng lại xuất hiện thêm một thư ký ánh mắt sáng rỡ vui mừng——-
“Tổng giám đốc, ngài đi làm rồi!” Vừa mừng vừa sợ, Lương Chỉ Tinh vội vàng nghênh tiếp, hơn nữa dường như cố ý phớt lờ “quản gia kiêm bảo mẫu tạm thời” phía sau, chính mình thay thế vị