Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh

Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh

Tác giả: Dư Tiểu Thuần

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 134858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/858 lượt.

thật là quen thuộc...là trầm luân kết hợp với hương lavender . Hương thơm này khiến cô nhớ lại căn phòng trước kia , cô chợt mỉm cười , bước chậm rãi Dư Vũ Lam đưa tay tìm kiếm cánh cửa.
Theo hương thơm phát ra cô đi đến nơi phát ra hương thơm ấy , không biết là ai đang nấu ăn , có thể là rất ngon , tiếng chuông leng keng phát ra từ cây gậy trên tay Dư Vũ Lam , Đường Lãnh Phong đang xào nấu thứ gì đó liền quay lại , mắt thấy cô đang đi vào , đưa tay tắt bếp rồi bước đến ôm lấy thân hình bé nhỏ trước mặt "Em dậy rồi sao ?"
"Vâng ! Anh đang nấu cơm sao ?"
"Phải !" - Anh mỉm cười dìu cô đến cái ghế ở bàn ăn dịu dàng lên tiếng "Nào , ngồi xuống đây , đợi anh nấu xong sẽ cho em ăn thử !"
"Ừm." - Dư Vũ Lam gật đầu híp mắt cười. Cứ thế cô ngồi trong bếp chờ anh. "Thực rất muốn nhìn dáng vẻ đứng bếp của anh !" Câu nói khiến cho anh khựng lại một chút , cả cô cũng sững người, cô vốn chỉ suy nghĩ thôi , không ngờ lại nói ra .
"Sẽ nhanh thôi , em sẽ thấy dáng vẻ phong độ của anh !" - Đường Lãnh Phong nói đùa.
"Anh đứng bếp thì có gì phong độ ? Bất quá chỉ giống một ông chồng đảm đang thôi." - Dư Vũ Lam quệt mồm nói , không ngờ anh lại cao ngạo và tự kỷ như thế . Anh nhíu mày "Người đàn ông của em dù chỉ đứng im cũng rất phong độ rồi , huống chi là việc nấu nướng cỏn con này !"
Cô bật cười , ai....anh sao có thể tự cao quá mức như thế ? "Haha...anh đang tự kỷ sao ? Hahah...." Nhìn cô cười vui vẻ như vậy anh rất hài lòng , khóe miệng giương lên"Đợi lát nữa em sẽ biết được tài nghệ của anh thôi !"
"Lãnh Phong , Phủ Lâm và Tiểu Đào không có ở nhà sao ?"
"Tiểu Đào đi mua ít đồ , còn Phủ Lâm đang giải quyết một số việc !"
"Ừm !"
--- ---------
Một lát sau , đồ ăn được bày ra bàn Hoàng Phủ Lâm và Tiểu Đào cũng vừa mới về , nên vào bàn ăn chung . Đường Lãnh Phong đưa muỗng cho cô , xới thật nhiều cơm để trước mặt . Dịu dàng nói "Để anh đút cho em."
"Ưm....không cần !"
"Nào , ngoan một chút . Để anh đút ! Há miệng ra !" - Anh cố dụ dỗ.
Dư Vũ Lam ngập ngừng , cô đâu còn nhỏ , thực xấu hổ "Tiểu Đào và Phủ Lâm đang ở đây mà !"
"Họ không có ở đây !"
Đường Lãnh Phong tỉnh bơ nói , còn hai người ngồi bên cạnh đang ăn cơm liền khựng lại , ngước mắt nhìn kẻ vừa nói ra câu đó. Hoàng Phủ Lâm nhíu mày , không có ở đây ? Anh dám xem cậu là không khí hay sao ? Rõ ràng là đang ngồi ăn mà. Hoàng Phủ Lâm định mở miệng nói thì bắt gặp ánh mắt sắc bén của Đường Lãnh Phong , ý tứ như \'Cậu hãy im lặng mà ăn đi !\'
"Vừa nãy không phải hai người đều ở đây sao ?"-Dư Vũ Lam nhíu mày , họ rời đi lúc nào ?
"Có công chuyện nên cả hai đều đi rồi , được rồi nghe lời anh . Há miệng ra !"
Dư Vũ Lam đành phải nghe lời anh , nhai nhai một hồi cô cất tiếng "Woa...ngon quá !"
"Thế nào ? Rất ngon phải không ?"
"Ưm...rất ngon...hihihh.." - Dư Vũ Lam híp mắt cười tươi , thật không ngờ anh lại nấu ăn ngon như vậy. Câu trả lời của cô khiến anh rất hài lòng . Cứ thế anh vừa ăn vừa đút cho cô . Hoàng Phủ Lâm và Tiểu Đào thì vẫn im lặng ăn cơm , làm đúng vai trò của mình là không khí trong bàn ăn này. Trong lòng anh vô cùng bực bội , cái tên Đường Lãnh Phong chết tiệt , dám đối xử với anh như vậy....






Dư Vũ Lam nằm trên chiếc giừơng êm ái trong phòng , cô lăn qua lăn lại không thể ngủ được ! "Ưm..." - Ngáp nhẹ một cái , không hiểu sao cô thấy rất khó ngủ , chợt cánh cửa phòng mở ra. Dư Vũ Lam giật mình , vội kéo chăn giả vờ ngủ. Bóng đen cao lớn bước chậm rãi đến bên giừơng , Đường Lãnh Phong ngồi bên mép giừơng , tim cô đập rất mạnh sợ đến nỗi phải nín thở.
"Tại sao lại nín thở ?" - Đường Lãnh Phong nở nụ cười tà mị nhìn đăm đăm vào khuôn mặt nhỏ bé kia , anh đã sớm nhận ra cô còn thức.
"... ...... ....." Dư Vũ Lam vẫn bướng bỉnh giả vờ ngủ.
"Em có thể chịu đựng được bao lâu ?"
Dư Vũ Lam mở mắt , đỏ mặt hỏi "Anh...vào đây làm gì ?"
"Tại sao ?" - Đường Lãnh Phong khó hiểu hỏi , đưa tay kéo tay cô ra
"Em đã nói là không cho anh nhìn mà !" - Dư Vũ Lam hét lên , vừa đúng lúc anh đã kéo tay cô ra khỏi mặt , đôi mắt chợt mở căng ra . Người phụ nữ trước mặt anh....quả thực rất đẹp...Khuôn mặt đỏ ửng , đôi mắt to tròn nhìn anh , dù cho cô không thấy được gì , nhưng sâu trong ánh mắt vẫn xuất hiện hình bóng của anh , mái tóc màu hạt dẻ xõa trên gối . Áo ngủ bị trượt xuống , nơi đẩy đà của cô thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo mỏng , có lẽ vì bị anh hôn quá lâu nên mặt cô càng đỏ hơn , Dư Vũ Lam lúc này rất quyến rũ gần như đã mê hoặc anh. "Anh.... .....em....em ra ngoài !" - Dư Vũ Lam bối rối đẩy anh ra , nhưng Đường Lãnh Phong lại giữ cô lại đè xuống giừơng . Cô sợ hãi hỏi "Anh....muốn làm gì ?"
"Em thử nghĩ xem !" - Đường Lãnh Phong nở nụ cười gian ác cuúi người xuống bên tai cô thổi khí , hơi thở anh nóng bỏng gần như muốn thiêu rụi cô , Dư Vũ Lam run nhẹ một cái "Em...làm sao biết được ?"
"Em còn có thể giả vờ không biết sao ?" - Anh cắn nhẹ vành tai đang đỏ ửng , cô phát \'ưm\' rất khẽ , khuồn mặt càng thêm đỏ .