Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.
họng
" Ơ ! Đây kh6ong phải là Ngôn Tổng hay sao? Nể tình tôi như vậy , còn dẫn theo mỹ nữ" Chu Tổng ánh mắt gian tà nhìn Nhan Mạt Hàn , làm cho cô cảm thấy toàn thân không thoải mái
" Ha Ha , đâu có . Là Chu tổng nể tình mà mời tôi . À , đây là em gái của tôi ! Nhan Mạt Hàn" NGôn Lạc Thần cười cười
" Em gái của ngài thật đẹp ! Đẹp như là tiên nữ " Chu Tổng cười , cặp mắt dừng lại trên cái cổ trắng noãn của cô . Chỉ cảm thấy cổ họng nóng rực . Nữ nhân này , hắn nhất định phải có được ! Người con gái này , em gái của Nam Cung Ảnh so ra vẫn còn kém hơn
Lần đầu tiên đụng phải loại con gái thuần khiết như vậy , Chu Tổng trong lòng rất hưng phấn
" Xin Chào ! Tôi là Nhan Mạt Hàn" Nhan Mạt Hàn ngu ngốc chủ động vương tay muốn bắt tay với Chu Tổng . Như thế thật tốt , Chu Tổng trong lòng kích động thêm mấy pphần .. Hắn cảm thấy người phụ nữ này nhất định muốn kết thân với hắn
" A , xin chào xin chào" Nâng đôi tay , cọ cọ vào bàn tay của MẠt Hàn làm cho cô cảm thấy rùng mình ghê tỏm . Đứng bên kia , Nam Cung Ảnh lo sợ . Chuyện này ? Thật sẽ không xảy ra chứ?
Rốt cuộc , lúng túng Nhan Mạt Hàn kéo tay ra , lúc này CHu Tổng mới buông ra , lộ hàm răng vàng khè , cười một cách dâm đãng
Sau một hồi , yến hội bắt đầu , người cũng trở nên đông hơn . Chu tổng trên tay cầm ly rượu đỏ , mắt không rời khỏi cái lưng trắng noãn của Mạt Hàn
" Nữ Nhân ngu ngốc" Nam Cung Ảnh hạ thấp giọng mắng đến
" Điều Vi , anh qua kia một chút đứng đây đợi anh" Nói xong , Nam Cung Ảnh rời đi , Dịch Điều Vi nắm cánh tay của hắn lại , ra dáng vẻ tội nghiệp " Ảnh , em sợ..." dịch điều vi liếc sang chu tổng
" Không cần phải sợ , hắn biết là em gái của Nam Cung Ảnh thì sẽ không đụng đến . Cứ ở đây chờ anh" Nam Cung Ảnh nhẹ nhàng ngăn cánh tay của Điều Vi , mở bước chân rời đi
" Shit ! Người đàn bà đê tiện" Dịch Điều Vi mắng tục , tìm vị trí hẻo lánh cầm ly rượu đỏ uống
Cánh tay của Nhan Mạt Hàn căng thẳng
" Này , Nhan Mạt Hàn" Nam Cung Ảnh hạ giọng
" A." Nhan MẠt Hàn kinh ngạc , nắm lấy cánh tay của Ngôn Lạc THần , nắm thật chặt không buông
"Nam Cung Ảnh" Ngôn Lạc Thần thấy Nam Cung ẢNh trong lòng sợ hãi nói" Mang một người phụ nữ khác trong trường hợp này?" Hắn cũng không giải thích
" Vậy hiện tại anh đang dẫn theo vợ của tôi đến đây , không phải là vấn đề sao?" Nam Cung Ảnh cố ý nhấn mạnh từng chữ , kéo lê âm thanh vừa nặng lại vừa dài
"A!" NGôn Lạc Thần hừ lạnh một tiếng" Mạt Hàn , chúng ta đi thôi" Nói xong , hắn kéo tay Mạt Hàn , chuẩn bị rời khỏi tầm mắt của Nam Cung Ảnh
" Tôi tìm cô ấy có việc , tốt nhất anh đừng ngăn cản" Nam Cung Ảnh biết được cô sẽ rời đi , trong mắt tràn đầy lo lắng rồi lại mang theo một chút không chịu khuất phục
Nhan Mạt Hàn nhẹ nhàng đẩy tay của Ngôn Lạc Thần
" Anh ở đây đợi em , em sẽ nhanh chóng quay lại" Nhan Mạt Hàn cũng không hy vọng hai người kia sẽ ở nơi này mà đánh nhau , cũng không muốn để cho người khác biết Nam Cung Ảnh là chồng của mình ! Không đúng , là chồng trên bản hợp đồng ! Quan hệ giữa chủ và tớ
Mà tất cả những chuyện này , đều lọt vào tầm mắt của Chu Tổng
Ngoài sảnh bên trong khu vườn, đằng sau cây đại thụ . Nam Cung Ảnh có chút quan tâm hỏi
" Làm sao em lại ở đây?" Hạ thấp giọng thỉnh thoảng Nam Cung Ảnh nhìn ra cửa
Nhan Mạt Hàn lạnh lùng cười đáp trả" TIên sinh , tôi nhớ không lầm thì anh không cần thiết phải quản lí tôi như vậy chứ?"
"Tôi là vì lo em cho " Nam Cung ảnh có chút tức giận , trong lòng cũng có chút gấp gáp . Đã từ lâu rồi , Nam CUng Ảnh đối với Nhan Mạt Hàn dần dần quan tâm , lo lắng mà chính hắn củng không hề biết . Mỗi ngày vội vàng làm việc sau khi tan ca về nhà việc đầu tiên là xem cô có ở nhà không , nhưng mấy ngày nay , hắn biết mình hành động trong đêm hôm đó là sai rồi .. Cũng không hiểu bắt đầu từ bao giờ mà bắt đầu lo lắng cho cô
" Như vậy à , cám ơn anh" Nói xong , Mạt Hàn nở nụ cười lạnh lùng . Dướng ánh tráng , bóng dáng hai người trông thật thê lương . Tựa như hai con rối mất lối về , không có sức lực
"Ừ , xem thử cái nài , có cần dùng đến không?" Nói xong , nhẹ nhàng đặt xuống bàn đối diện
Chu Tổng cầm lên , ngửi một cái" Đây là..?"
" Chu Tổng , chuyện này đừng để cho anh của tôi biết , bất quá Nam Cung Ảnh cũng không ưa người phụ nữ này . Giữ lại mà dùng đi , cái này là trước kia anh ta dùng còn dư lại.." Vừa nói vừa cười , mắt hướng về phía cửa , nhìn ra ngoài cửa loáng thoáng có thể thấy hai hình bóng dưới gốc cây . Trong lòng đau xót , tựa như đem lòng của cô xé thành vài khối
" Ây .. không nghĩ tiểu muội muội lại có cái này . Vậy tôi sẽ giữ lại ! Cám ơn " Chu Tổng lấy miếng giấy , cất vào túi . Trong tâm Dịch Điều Vi yên lặng nói" ảnh thật xin lỗi , em làm vậy là vì em yêu anh . em yêu anh"
"Còn có chuyện gì sao?" Hai người đứng dưới gốc cây , không khí vô cùng khó xử , Nhan Mạt hàn nhìn lên trời cao . Thật là đẹp . Buổi tối , không khí thật lạnh , tối nay Nhan Mạt Hàn mặc dạ phục , phía sau để lộ ra cái