Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trà Trộn Phòng Con Gái

Trà Trộn Phòng Con Gái

Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341697

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.

n trách nhiệm cao đến thế.
“Yên tâm đi, tôi sẽ chuyển ra ngoài”. Tôi nói.
Anh ta lườm tôi: “Nếu anh thích một trong số họ thì hãy theo đuổi một cách quang minh chính đại đừng có dùng cách này để lừa dối họ, đồng thời cũng hủy hoại thanh danh của chúng tôi”.
“Đồng tính cũng có thanh danh sao?”. Tôi hỏi.
Nghe tôi hỏi vậy, vẻ mặt anh ta đang bình tĩnh bỗng nổi khùng nắm lấy cổ áo tôi.
Tôi lùi lại nửa bước, định bắt lấy khuỷu tay anh ta, nào ngờ anh ta rất mạnh mẽ, trong chốc lát đã nắm được cổ tay tôi. Đúng lúc này, cửa bất thình lình mở ra, Tô Tô đứng ở cửa nhìn chúng tôi: “Chị Linh Huyên hỏi các anh có muốn uống trà sữa trân châu không?…”.
Tô Tô vừa nói xong, chợt nhìn thấy tôi và Đới Duy đang nắm cổ tay nhau, kinh ngạc hỏi: “Các anh… đang đánh nhau hả?”.
Đới Duy nhìn thấy Tô Tô xuất hiện ở cửa, vẻ mặt lại rạng rỡ như anh trai, lắc lắc đầu, duỗi thẳng tay ra, nói: “Anh và anh Tiểu Mân của em đang so xem da ai trắng hơn”.
Tô Tô cũng tin là thật, thở phào nhẹ nhõm, bước vào trong: “Anh Đới Duy đúng là, lôi anh Tiểu Mân vào chỉ để so cái này, anh càng ngày càng giống con gái rồi”.
“Anh là đàn ông”. Đới Duy thanh minh.
“Được rồi, được rồi. Anh Đới Duy là đàn ông”. Tô Tô vỗ vai Đới Duy anh ủi, rồi lại hỏi anh ta, “Anh Tiểu Mân nhà em rất đẹp trai đúng không? Anh không được thích anh ấy đâu đấy”.
Đới Duy khoát tay, nhún nhún vai.
“Nhân tiện đây em cũng nói một câu, da anh Tiểu Mân là màu da khỏe mạnh, trắng quá có đẹp đẽ gì đâu”. Tô Tô khoác tay tôi ra khỏi phòng, nói. Rất rõ ràng, cô bé cố ý tỏ ra cho Đới Duy thấy cô bé quý tôi hơn.
“Anh Tiểu Mân, ngày trước anh còn nói tuyệt đối không có tình cảm với anh Đới Duy”.
Kéo tôi ra khỏi phòng, Tô Tô ngoảnh đầu sang nhìn tôi, hơi không hài lòng, “Hứ, em cảnh cáo anh, không được để anh Đới Duy quyến rũ. Tuy anh Đới Duy rất đẹp, nhưng anh cũng không được thích anh ấy. Nếu không, anh mà bỏ đi Mỹ với anh ấy, thì em biết làm thế nào?”.
Tôi dở khóc dở cười, hóa ra cái Tô Tô lo lắng là cái này nên mới phá cửa xộc vào, phá hoại không khí giữa chúng tôi. Nhưng cũng may, lần này cô bé đã cứu tôi khỏi vòng tra khảo của Đới Duy.
Lúc này, Trình Lộ quàng chiếc khăn màu trắng vừa bước từ trong nhà tắm ra. Dáng người cao một mét bảy, kết hợp với cơ thể thon thả, cộng với gương mặt đang ửng hồng, khiến tôi không thể không ngắm nhìn, chiêm ngưỡng.
Cô ta đi đôi dép nhung, làn da trắng như trứng gà bóc, phần chân nõn nà từ gót chân đến vạt dưới chiếc váy ngắn, đôi chân dài thẳng, trông rất bắt mắt.
“Tô Tô, đừng có lúc nào cũng dính lấy anh ta”. Cô ta vừa lau khô tóc vừa nhìn Tô Tô, chiếc váy liền thân bằng tơ lụa phập phồng trước ngực, khiến trái tim người khác cũng phải rung động.
“Chị Lộ Lộ, chị không biết đấy thôi! Lúc nãy anh Đới Duy kéo anh Tiểu Mân vào phòng nói chuyện, em sợ anh Đới Duy vô lễ với anh Tiểu Mân, phải lập tức xông vào cứu anh ấy! Cũng may em xông vào kịp, anh Đới Duy đã nắm đến tay anh Tiểu Mân rồi!”. Tô Tô thêm mắm dặm muối nói.
“Em yên tâm, tối nay anh Tiểu Mân của em ngủ phòng chị, anh Đới Duy không dám vô lễ với anh ấy đâu”. Trình Lộ nhìn tôi, rồi nói với Tô Tô.
“Dạ… chị Trình Lộ, chị nhất định phải bảo vệ anh Tiểu Mân đấy”. Tô Tô nói như thể sắp xảy ra chuyện đến nơi rồi.
Cô bé sợ Đới Duy yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên nên mới lo lắng thái quá như thế.
“Hiểu Ngưng đâu?”. Từ lúc Đới Duy quay về, Hiểu Ngưng gần như không nói câu nào, bây giờ cũng không thấy đâu.
“Em vừa nhìn thấy anh Đới Duy vào phòng chị Hiểu Ngưng, chắc lâu lắm không gặp nên hai anh chị ấy có rất nhiều chuyện muốn tâm sự với nhau!”. Tô Tô nói.
Tôi không tin một người lạnh lùng ít nói như Hiểu Ngưng lại có thể nói chuyện nhiều với Đới Duy. Á, có phải tại Đới Duy quay về mà tôi trở nên quá nhạy cảm rồi không? Nhưng thực ra cho dù thế nào, tôi cũng đang định chuyển đi, phòng mới cũng đã nhờ Đại Bính sắp xếp ổn thỏa cả rồi.
Tô Tô cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, ôm cánh tay tôi: “Anh Tiểu Mân, hôm nay chúng ta ra ngoài chơi đi được không?”.
“Không ai được ra ngoài hết!”. Hiểu Ngưng bất thình lình bước từ phòng cô ấy ra, ánh mắt long lanh nhìn tôi chằm chằm, đột ngột thốt ra bốn tiếng “Hội nghị gia đình”. Ánh nhìn của cô ấy khiến tôi hoảng hồn, dự cảm thấy chuyện cô ấy định nói có liên quan mật thiết tới mình.
Thái độ này của Hiểu Ngưng cũng khiến cho Trình Lộ giật mình: “Có chuyện gì thế?”.
Tô Tô cũng thấy thái độ của Hiểu Ngưng rất bất thường, lo lắng hỏi: “Có chuyện gì thế, chị Hiểu Ngưng?”.
“Tất cả ngồi xuống đi”. Hiểu Ngưng bước đến chiếc bàn ở chính giữa phòng khách, tắt ti vi, không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cô ấy, ngay cả Trình Lộ cũng không dám hỏi nhiều.
Đới Duy từ trong phòng Hiểu Ngưng bước ra, Linh Huyên nghe thấy bốn tiếng “Hội nghị gia đình” cũng vội vàng từ trong bếp đi ra.
Đợi đến khi tất cả mọi người đã ngồi yên vị, Hiểu Ngưng mới bình thản nói: “Trong chúng ta, sắp có người phải chuyển đi”.
“Ai cơ?”. Tô Tô lập tức lên tiếng hỏi.
“Hiểu Ngưng, không