Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
hàng của những hàng rong ven đường ở cổng khu nhà, thậm chí cả tiếng leng keng của những chiếc xe đạp trong khu trông xe dưới tầng… lần lượt lọt vào tai tôi.
Ánh nắng rạng rỡ bên ngoài dường như là sự bồi thường của ông trời đối với cơn mưa to vào dịp cuối tuần này. Tôi ngáp ngủ, lồm cồm bò dậy trên sofa, ngoái đầu nhìn về phía phòng ngủ, bên trong không có chút động tĩnh nào, có lẽ Cố Sảnh vẫn đang say sưa ngủ. Hiệu quả cách âm của phòng ngủ tốt hơn phòng khách, chúng tôi lại ở trên tầng ba, tiếng ồn ào bên ngoài chắc không làm kinh động đến cô ấy.
Cuối tuần này, vì trời mưa nên cả hai chúng tôi đều trốn trong nhà, không đi đâu cả, nhưng cuộc sống vẫn rất yên tĩnh và dễ chịu.
Nhân dịp cuối tuần, tôi đọc hết ba cuốn tiểu thuyết của Carl Sura mà Cố Sảnh xuất bản, càng đọc càng mê. Carl Sura quả thực là nhà văn đẳng cấp cao của thế giới, thảo nào cả Trình Lộ, Trình Tư Vy lẫn Cố Sảnh đều sùng bái ông ấy đến thế. Ba cuốn tiểu thuyết này cũng được dịch rất hay, thực lực của tập đoàn xuất bản Hùng Đại Bắc Kinh quả thực không thể xem thường.
Tôi không muốn làm phiền Cố Sảnh, lặng lẽ thay quần áo đến công ty.
Hai đêm cuối tuần, Cố Sảnh đều không khóa cửa. Tôi biết vào phòng là cầm thú, không vào thì không bằng cả cầm thú, nhưng tôi tình nguyện là kẻ “không bằng cầm thú”.
“Chị Trình, chị không biết đấy thôi, anh ta dám có hai cô bạn gái cùng một lúc. Tuần trước Lưu Hiểu Nhã ở phòng tài chính nhìn thấy anh ta cùng một cô gái đeo kính đen đi mua rau, dáng vẻ rất thân mật, lúc về cô ấy còn nói với em bạn gái của Lương Mân rất xinh đẹp. Nhưng hôm kia, Lạc Y Na bên phòng phát hành nhìn thấy anh ta với một cô gái không đeo kính khác tay nắm tay đi mua đồ trong siêu thị, chắc là đã sống chung với nhau rồi! Haizz, loại đàn ông này… đúng là không thể tin tưởng được, chị Trình chị nói không sai chút nào, loại đàn ông như anh ta đúng là chỉ được cái mẽ bên ngoài chứ bản chất bên trong thì xấu xa vô độ…”.
Tạ Tiểu Phàm thao thao bất tuyệt bình luận về tôi, không ngừng khen ngợi sự anh minh, sáng suốt của Trình Lộ.
Trình Lộ đứng đối diện với tôi, thấy tôi đứng sau lưng Tạ Tiểu Phàm, ánh mắt trở nên ngượng ngùng.
“Chị Trình, chị nói xem đúng không?”. Tạ Tiểu Phàm không biết tôi chỉ cách cô ấy mười centimet, cứ cố truy hỏi Trình Lộ.
“Anh ấy… chắc là có hiểu lầm rồi. Con người anh ấy… cũng không đến nỗi xấu xa như em nghĩ đâu”. Trình Lộ hàm hồ trả lời. Trước đây cô ta nghiến răng nghiến lợi nói tôi là đồ đàn ông xấu xa, bây giờ lại bảo vệ tôi, rõ ràng là có chút lực bất tòng tâm.
“Không thể nào! Bọn họ đều tận mắt nhìn thấy! Tay trong tay! Hơn nữa lại còn là những cô vô cùng xinh đẹp nữa!”. Tạ Tiểu Phàm kích động giải thích, cứ như cô ta tận mắt nhìn thấy không bằng.
Trình Lộ đoán người mà họ nhìn thấy là Linh Huyên, hơi ngẩng đầu lên, nhìn tôi. Nửa muốn nói hộ tôi, nửa lại có vẻ không vui.
“E hèm…”. Tôi hắng giọng.
Tạ Tiểu Phàm quay đầu lại, thấy tôi đứng ngay sau lưng cô ấy, bất giác để lộ vẻ mặt kinh hoàng.
“Người đàn ông đào hoa đứng sau lưng, em không để bụng chứ?”. Tôi nhìn Tạ Tiểu Phàm, hỏi.
“Không phải do em đồn mà cả công ty đồn như thế…”. Tạ Tiểu Phàm lắp ba lắp bắp, “Thực ra em vẫn thấy anh Lương Mân rất đẹp trai”.
Cô ấy thấy ánh mắt tôi phát lửa, cúi thấp đầu, lặng lẽ rút khỏi phòng.
“Cô gái không đeo kính là ai thế?”. Trình Lộ hỏi tôi bằng giọng điệu tra khảo.
“Cố Sảnh”. Tôi trả lời.
“Tay nắm tay ư?”. Cô ta cố ý lên giọng, nhìn tôi chằm chằm.
Trong lòng tôi đang rối như tơ vò, không muốn giải thích dài dòng.
Thấy thái độ tôi như vậy, Trình Lộ hứ một tiếng lạnh lùng, không hỏi thêm gì nữa.
Không lâu sau, các đồng nghiệp khác của phòng bản quyền lũ lượt đến, Trình Lộ xị mặt xuống, vùi đầu vào làm việc.
Đến giờ nghỉ trưa cả công ty đồn ầm hết cả lên về chuyện “bắt cá hai tay” của tôi. vốn dĩ hình tượng của tôi trong mắt các đồng nghiệp nữ rất tốt, nhưng hôm nay, nhân cách tôi sụp đổ như cổ phiếu rớt giá năm 2008.
Nhưng tôi không thèm đi giải thích, một số việc, càng giải thích lại càng rối rắm. Dĩ nhiên Trình Lộ cũng sẽ không giải thích hộ tôi, cô ta không dám nói ra chuyện trước đây tôi và cô ta sống cùng nhà với nhau.
“Tôi chuyển ra ngoài ở cũng tốt, nếu để mọi người biết tôi và cô “sống chung” thì không biết chuyện kinh thiên động địa gì sẽ xảy ra”. Nghe lời đàm tiếu của đồng nghiệp, tôi nói với Trình Lộ đang ngồi đối diện.
“Xí, ai sống chung với anh?”. Trình Lộ lườm tôi. Chắc chắn cô ta biết tính tôi, cũng đã nhìn thấy thái độ của Cố Sảnh đối với tôi, biết chắc bên trong có uẩn khúc gì đó.
“Trình Lộ, sau khi My World xuất bản, có thể tôi sẽ chuyển đi”. Tôi nói.
“Anh định đi Bắc Kinh với Cố Sảnh sao?”. Trình Lộ suy nghĩ một lúc, hỏi tôi.
Tôi lắc đầu: “Tôi không biết”.
“Công ty nhỏ kiểu này đã không thế níu anh lại. Thực ra anh không cần để ý đến bọn Tạ Tiểu Phàm, buôn chuyện là thói quen bẩm sinh của phụ nữ”. Trình Lộ nói với vẻ mặt ảm đạm.
“Lương Mân”. Đột nhiên, Cố Sảnh xuất hiện trước cửa phòng làm việc của chúng tôi.