XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

hía trước mà thôi.”
Mạc Bắc nói chuyện với Vu Trực một lúc nữa rồi tiễn hai vợ chồng cậu bạn ra về. Đột nhiên cảm thấy trong lòng trống trải, anh quay vào bếp nói chuyện với mẹ.
Bà Mạc đang gọt hoa quả cho hai bố con, nhìn thấy Mạc Bắc bước vào liền hỏi: “Lúc nào thì anh định đưa con trai về? Bố anh vẫn còn chưa được gặp đấy.”
Mạc Bắc nhanh nhảu đáp: “Thế thì phải đợi mẹ thằng bé đồng ý đã ạ.”
“Bắc Bắc, mẹ thật sự không biết phải nói con thế nào nữa. Lúc cô gái đó sinh con thì mới được bao nhiêu? Con thì mới bao nhiêu chứ?”
Mạc Bắc ôm phía sau mẹ: “Mẹ ơi, con đi lấy chiếc roi da cho mẹ nhé!”
Bà Mạc cầm con dao gọt hoa quả, chỉ biết than ngắn thở dài: “Không ngờ tôi nói tầm phào mà chuyện lại xảy ra đúng như vậy. Anh thật sự tạo ra một sinh linh oan nghiệt bên ngoài, tôi cũng chẳng biết phải giải quyết chuyện này thế nào nữa? Theo suy nghĩ của tôi, anh phải mau chóng kết hôn cùng với mẹ của cháu tôi đi thì mới hợp đạo lý.”
Mạc Bắc liền hỏi mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đã đi gặp con trai và mẹ của con trai con chưa ạ?”
“Lại còn chưa sao? Trong đầu thằng nhóc Quan Chỉ đang nghĩ điều gì tôi lại còn không biết hay sao? Đầu óc anh đang toan tính những gì tôi lại không hiểu thấu hết chắc? Con người như anh đúng là chỉ khiến cho mẹ phải mặt dày mày dạn nhờ người khác tìm hiểu cho. Tôi đi gặp cháu mình mà lúc nào cũng lén la lén lút như đi ăn trộm ấy, xác định đi xác định lại, anh đến đón con trai cũng chẳng thèm tránh mặt tôi, cố tình để cho tôi nắm rõ xem anh đón đứa trẻ nào, đúng là tinh quái quá đỗi. Lúc về nhà tôi còn bị bố anh càu nhàu một hồi rằng không đủ quang minh chính đại, tôi làm như vậy là vì ai đây?”
Mạc Bắc liền bê trà đến tạ tội: “Mẹ ơi, mẹ đã chịu khổ nhiều rồi. Có điều, không phải mẹ đã bí mật tới thăm hay sao? Trước mặt trẻ con, con cũng đâu tiện đưa lời giải thích chứ?”
Bà Mạc “hừm” một tiếng rồi nói thêm: “Anh đã định sẵn kiểu gì thì anh cũng sẽ nắm đằng chuôi đúng không? Là muốn chúng tôi nhìn thấy đứa cháu, nhìn đến mức cháy bỏng khát khao, sau cùng chẳng thể nào nỡ lòng phản đối anh được nữa, đúng không nào?”
Mạc Bắc mỉm cười tán thưởng: “Mẹ ơi, mẹ đúng là anh minh thần toán quá!”
Bà Mạc dùng ngón tay chỉ vào đầu anh, vừa cảm thấy tức giận lại vừa vui mừng trước việc này. Sau cùng bà thu tay lại, dáng vẻ đích thực độ lượng, khoan dung, bỏ qua hết mọi chuyện: “Tôi đã nhìn thấy mẹ của con trai anh rồi, nhưng đừng có nghĩ là tôi cố tình điều tra gì đấy, chẳng qua là tình cờ gặp nhau mà thôi, cũng coi như là có duyên phận. Cô bé đó đúng là rất nhân ái, tốt bụng, chỉ là không biết tại sao còn trẻ tuổi non nớt như vậy đã cùng anh sinh ra đứa con rồi.”
Điều này khiến cho Mạc Bắc căng thẳng, có lẽ bố mẹ anh vẫn chưa biết rõ được mọi chuyện năm xưa, bản thân anh cũng thực sự không muốn nhắc lại quãng thời gian đen tối đó nữa. Vậy nên anh không nói tiếng nào, chờ đợi mẹ tiếp tục răn dạy.
Bà Mạc nói tiếp: “Sau đó thật không ngờ lại là cô gái ấy, như vậy thì mẹ coi như cũng an tâm. Con bé nuôi cháu mẹ lớn đến mức này đúng là không dễ dàng gì, chuyện trước kia giữa hai đứa mẹ cũng chẳng quản hết được. Có điều, chuyện sau này thì anh phải nhớ cho rõ, nhà họ Mạc chúng ta từ trước đến nay không thiếu nợ ai bao giờ, đừng có làm bại hoại gia phong.”
Mạc Bắc cuối cùng coi như cũng an tâm lại được, đôi mày giãn ra, ôm chặt mẹ vào lòng, làm tóc tai bà rối bời lên, khiến bà phải mắng yêu anh một câu “nhẹ tay thôi”. Bà đã gọt và cắt xong cam và táo lên đĩa, đặt vào tay anh rồi bảo mang vào cho bố.
Mạc Hạo Nhiên đang ở trong thư phòng đọc báo, trong tay đang cầm tấm ảnh vui tươi đầy màu sắc mà bà Mạc in ra cho.
Mạc Bắc bê khay hoa quả vào đặt bên cạnh bố mình, đợi chờ lời giáo huấn của Mạc Hạo Nhiên. Nhưng Mạc Hạo Nhiên lại chỉ hắng giọng rồi nói: “Chắc hẳn là mẹ anh đã nói với anh rồi, đấy cũng là ý kiến của tôi. Chuyện đã đến nước này nói nhiều cũng chẳng có ích lợi gì, phải xem sau này thế nào mới được.”
Mạc Bắc đứng thẳng lưng đáp: “Con cảm ơn bố nhiều.”
“Thế nhưng…”. Mạc Hạo Nhiên cau chặt đôi mày, nghiêm nghị nói: “Đây là chuyện nhà chúng ta thiếu nợ người khác, cần phải nói lời xin lỗi trịnh trọng nhất đến gia đình của người ta. Chuyện này tôi giao cho anh đi sắp xếp, đến cuối năm nhất định phải làm xong. Tôi hy vọng cháu tôi có thể đón Tết năm nay tại căn nhà này.”
Mạc Bắc há hốc miệng kêu lên: “Bố ơi, thời gian như vậy có hơi gấp gáp quá không ạ?”
Mạc Hạo Nhiên liền mắng: “Còn gấp sao? Chả lẽ không phải là anh đã lên kế hoạch sẵn từ trước? Tính được cả khoảng thời gian tôi nguôi hết cơn giận, lại còn chê thời gian gấp gáp quá hả? Là bản thân anh đã sống cuộc sống quá đỗi thoải mái dễ chịu mà thôi”. Ông lại cầm tấm ảnh lên, nhìn vào đứa trẻ xinh xắn, hoạt bát, tinh ranh, đôi mày lại khẽ giãn ra, than dài một tiếng rồi nói thêm: “Nếu như mẹ của cậu bé này không chịu gật đầu đồng ý thì chúng ta cũng chẳng thể nào ép người ta được.”
Mạc Bắc nhanh chóng gật đầu nói: “Dạ vâng, con biết rồi.”
T¬T
Thật vậy, chuyện bất ngờ lúc nào cũng có thể xảy ra, mà Mạc