Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
Bắc đương nhiên không thể nào dự liệu trước được. Anh cảm nhận rõ ràng mấy ngày hôm nay Mạc Hướng Vãn lại bắt đầu lảng tránh anh.
Mạc Bắc chẳng thể nào đoán biết, thấu hiểu được tâm tư của Mạc Hướng Vãn, nên lúc này đang cực kỳ vô vọng.
Quá khứ của anh được truyền tới tai cô thông qua người khác, điều này khiến cho tâm trạng cô mấy ngày nay cảm thấy bất an.
Tám, chín năm trước, người thanh niên đau khổ với nụ cười mỉa mai, nỗi niềm chán chường và cả làn da lạnh giá nữa. Chiếc ôm của anh vừa bá đạo lại vừa cấp thiết, giống như muốn xẻ cô ra làm đôi. Trong nỗi đau đớn thấu tim này, cả hai cùng vùng vẫy, muốn thoát ra, khiến nó bật máu, đến nay đã thành một vết thương liền sẹo.
Thì ra, tất cả mọi chuyện lại bắt nguồn từ nguyên nhân này.
Người đàn ông này thất tình nên mới ra ngoài mua vui.
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào tập trung đọc sách được nữa, cô phải làm một số chuyện hy vọng có thể quên đi tất cả. Đúng lúc Mạc Phi đang đòi ăn món sủi cảo, cô liền đi mua nhân thịt và vỏ sủi cảo về. Cô vào bếp thái thịt với nhân rau thật nhỏ, phải cắt ra nhỏ xíu giống như tâm tư của cô lúc này vậy.
Mạc Phi ngồi chờ ăn sủi cảo, cầm chiếc bát con của mình trên tay lượn qua lượn lại quanh người Mạc Hướng Vãn, mở miệng là bố, khép miệng lại cũng bố. Mạc Hướng Vãn nghe nhiều đến mức thấy bực mình gắt lên: “Đừng làm phiền mẹ nữa, con mau đi hoàn thành bài tập cô giáo giao đi, đợi một lúc nữa là có đồ ăn ngay thôi.” Giọng nói cô vô cùng nhiêm nghị, Mạc Phi chớp chớp mắt, tỏ ra khá uất ức, nhưng cậu bé vẫn kiên định đến cùng, cố tình hỏi: “Có mang một ít sang cho bố không ạ? Mẹ ơi, đã mấy hôm nay rồi mẹ không ngồi xe của bố đấy.”
Mạc Hướng Vãn đặt dao thái rau xuống, thầm mắng bản thân vì đã không kiềm chế được cảm xúc. Bản thân trầm tư suy ngẫm như vậy là vì cái gì chứ? Người đàn ông đó đi ra ngoài mua vui chả lẽ cô lại đang ngồi đây mong chờ điều gì sao?
Vừa nghĩ đến đây, cô mím chặt môi, thật sự không muốn bản thân bị rơi vào tình trạng khốn khổ như vậy.
Cô cúi xuống thơm nhẹ lên má con trai rồi nhẹ nhàng nói: “Con mau đi làm bài tập đi, cứ lượn lờ quanh đây mẹ chóng mặt lắm, làm sao có thể làm sủi cảo cho Phi Phi ăn được chứ?”
Mạc Phi liền thỏ thẻ: “Mẹ ơi, con rót ly trà cho mẹ nhé, mẹ cứ từ từ làm cũng được.”
Anh bạn trẻ vẫn quyết không chịu đi, ngoan ngoãn ngồi một bên chờ đợi, nhìn mẹ nắn nắn bóp bóp, làm ra từng chiếc sủi cảo xinh xắn, ngon lành.
Mạc Phi cứ ngồi một bên như vậy không chịu được liền xông tới giúp đỡ, cậu bé được giao việc cho nhân vào chiếc vỏ sủi cảo. Hai mẹ con cùng hợp tác, loáng cái đã làm xong hai chục cái, Mạc Hướng Vãn bắt đầu đặt nước lên bếp.
Mạc Phi lại tiếp tục hỏi mẹ: “Mẹ ơi, bố sẽ ăn mấy cái ạ?”
Mạc Hướng Vãn thầm than thở trong lòng, hiểu ý con lại bắt đầu làm thêm mười cái sủi cảo nữa, nghĩ bụng ăn như vậy chắc anh sẽ không no được, nên lại làm thêm mười cái nữa, rồi lại nghĩ vẫn chưa đủ, cuối cùng làm thêm năm cái nữa. Hai mươi lăm cái này cô không thả luôn vào nồi nước mà đặt hết vào một bao đựng thực phẩm sau đó dặn dò Mạc Phi: “Mau mang sang cho bố đi.”
Mạc Phi nhẹ “vâng” một tiếng, rồi hân hoan bắt đầu công việc của anh đưa bưu kiện.
T¬T
Một lúc sau, Mạc Bắc cùng Mạc Phi quay lại, mặt mày hớn hở nói cùng cô: “Anh mượn nhà bếp bên em một chút có được không?”
Mạc Hướng Vãn ngước mắt lên hỏi: “Bếp bên nhà anh không nấu được hay sao?”
Mạc Bắc hoàn toàn không hiểu vì cớ gì mà cô lại quay về thái độ lạnh nhạt như xưa, thế nhưng, nghĩ đến việc cô đã cho Mạc Phi mang sủi cảo sang tặng chứng tỏ cho dù cảm thấy không thoải mái vì chuyện gì thì giờ cũng đã nguôi ngoai hơn nhiều rồi nên anh thẳng thắn nói luôn: “Anh muốn ăn cơm cùng với hai mẹ con em.”
Tần Cầm nói ngay: “Em thay chị chuyển lời cho Quản Huyền, có một vài chuyện đối với chị không thể trực tiếp trao đổi được, chị cũng không hề muốn đắc tội với khách hàng của cô ấy.”
“Có phải người mà chị ấy mời đến đã có ý đồ bất chính với chị?”
Mạc Hướng Vãn thật sự muốn hét lớn tiếng lên, từ trước đến nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì lời mời của mình mà Tần Cầm lại phải chịu khổ chịu nạn ở chỗ Quản Huyền. Dựa vào những lời nói và thái độ của Tần Cầm, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra khung cảnh đáng sợ, nguy nan đến mức nào đã diễn ra.
Điều này thật sự quá đáng buồn, cả hai bên đều là người thân thiết của cô, bản thân cô lại tin tưởng, tín nhiệm Quản Huyền là vậy.
Tần Cầm không hề trả lời trực tiếp câu hỏi của cô mà chỉ nói: “Có người tinh thần có vấn đề, vì người với việc không xứng đáng mà lãng phí cả cuộc đời, tư tưởng cũng lạc sang hướng khác, chị cũng chẳng biết phải nói thế nào nữa. Chỉ là, Hướng Vãn, em hãy suy nghĩ cho kỹ vị trí mà mình đang đứng đi.”
Mạc Hướng Vãn nghe vậy liền gật đầu theo phản xạ tự nhiên.
Cô hoàn toàn chẳng thể nào chấp nhận được sự thật này.
Thời còn trẻ, Tần Cầm trông diễm lệ, xinh đẹp, cũng đã từng có biết bao nhiêu người say mê, theo đuổi, thế nhưng, bản thân chị c