Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
, Phi Phi cũng cần mái ấm đó với đầy đủ tình yêu thương, sự bao bọc của cả bố và mẹ”. Anh nhìn cô, đôi mắt long lanh, vô cùng chờ mong.
“Em cũng vậy”. Hướng Vãn nhẹ nhàng nói.
Anh lại hôn cô, cô cũng để mặc cho anh hôn.
Anh vẫn luôn thận trọng, từng chút từng chút mang đến sự dịu dàng ấm áp, sưởi ấm trái tim cô.
Mạc Hướng Vãn thì thầm bên cạnh khuôn miệng của anh: “Mạc Bắc, tại sao anh lại phải tốt như vậy?”
Mạc Bắc khẽ mỉm cười: “Bởi vì làm Trần Thế Mỹ áp lực quá lớn.”
“Mạc Bắc, chúng ta trước kia…”
“Trước kia, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, bây giờ anh thua em một đoạn khá xa, vậy nên phải bước thật nhanh, như vậy thì mới có khả năng đuổi kịp em được.”
“Xưa nay em chưa bao giờ dám huyễn tưởng, bởi vì trong cuộc đời mình, em chưa từng gặp may mắn.”
“Anh cũng thế”. Anh lại hôn khẽ khàng lên vầng trán của cô. “Bây giờ sự may mắn này cũng phải chờ xem em có chịu trao cho anh không.”
Anh thành thật và kiên định, dần dần len lỏi vào trái tim vốn nhiều lo sợ của cô, khiến trái tim cô bỗng nhiên sáng bừng lên, giống như bông hoa trăng trắng nhỏ xinh đang bay bổng trong không trung. Cảm giác này vừa lâng lâng lại vừa chân thực.
Mạc Hướng Vãn cúi đầu xuống, không dám động đậy, cũng không dám đáp lại.
Trong cảm giác ngọt ngào cũng len lỏi đôi chút vị đắng, trái tim đang rung động, trí não cũng đang bàng hoàng.
Cô không đáp, Mạc Bắc vẫn cứ ôm chặt lấy cô không chịu buông, tưởng chừng cứ như vậy đến khi trời long đất lở cũng chẳng có bất cứ vấn đề gì hết.
Giống như những gì đã nói, anh có thể chờ đợi, anh cam tâm tình nguyện chờ đợi cô đồng ý.
Hai người cứ đứng lặng yên ôm nhau như thế, mãi cho tới khi một giọng nói con trẻ ngây ngô cất lên: “Bố mẹ ơi, hai người đã hôn nhau thì coi như kết hôn rồi đúng không?”
Mạc Phi trốn phía sau cửa nhà vệ sinh không biết đã nhìn cảnh tượng này được bao lâu rồi.
Mạc Hướng Vãn ngượng đỏ mặt liền đẩy mạnh Mạc Bắc ra. Mạc Bắc mỉm cười thu tay lại, dắt con trai tới rồi hỏi: “Bố với mẹ kết hôn, Phi Phi có cảm thấy vui không?”
Mạc Phi quay sang nhìn Mạc Hướng Vãn, khuôn mặt mẹ không có chút phản ứng nào, tức là không hề cáu giận. Điều mà bố vừa hỏi chính là tâm nguyện, mong ước lớn nhất của Mạc Phi, vậy nên cậu bé đương nhiên cảm thấy vô cùng vui sướng, vỗ tay reo hò: “Con tất nhiên là vui rồi”. Mạc Phi kéo tay của Mạc Bắc rồi chạy đến trước mặt mẹ, lại kéo lấy bàn tay của mẹ mình, ngước khuôn mặt bé xinh lên nói: “Mẹ ơi, đã có bố rồi, mẹ sẽ không còn phải mệt mỏi nữa, đúng không nào?”
Lời nói của con trai lại khơi dậy cơn sóng trong lòng Mạc Hướng Vãn. Vào giây phút Mạc Bắc ôm lấy cô và đặt lên trán nụ hôn, mọi cơn sóng trong lòng cô đều đã bình lặng trở lại. Lúc đó, cô vô cùng sợ hãi, sợ rằng sau khi trời yên bể lặng, cô nhìn thấy bến đỗ là anh thì sẽ dừng lại ngay tức khắc.
Hành động này thật quá mềm yếu. Gần đây, cô thường xuyên như vậy, lại còn hay cảm thán cuộc sống nữa. Cô thật sự muốn chống lại điều đó, thế nhưng dường như lực bất tòng tâm, trong lòng bỗng cảm thấy bực bội vì bản thân không còn mạnh mẽ như trước.
Mạc Bắc nhìn cô, cô khẽ tựa vào anh, gần đấy mà cũng xa đấy. Điều này cho thấy cô vẫn cần thời gian để suy ngẫm rồi mới an tâm tiếp nhận được. Anh liền bế Mạc Phi lên rồi nói: “Được rồi, được rồi, mau vào đi ngủ thôi.”
Thế nhưng Mạc Phi quá đỗi mừng vui, mặt mày hớn hở, tay chân múa loạn, cậu bé lại hét lớn: “Bố mẹ ơi, buổi tối hôm nay có phải hai người sẽ ngủ cùng nhau không? Bố mẹ bạn Vu Lôi thường ngủ chung một giường, hai bác ấy từ trước đến nay không bao giờ cho mấy đứa bọn con vào đó. Vậy thì từ giờ trở đi có phải là phòng của bố mẹ, con cũng không được vào đúng không?”
Anh nhanh chóng tắt chiếc đèn đầu giường, lúc đi ra còn nghe thấy tiếng Mạc Phi lẩm bẩm: “Chẳng có chút bản lĩnh nào cả.”
Lúc Mạc Bắc bước ra ngoài phòng khách, Mạc Hướng Vãn đang ngồi bên cạnh bàn, ăn món cháo anh mua về. Anh bước tới ngồi đối diện, nhìn cô ăn.
Dáng vẻ của cô khi ăn rất đẹp, rất nho nhã, không chút tiếng động gì cả.
Chờ cô ăn xong, Mạc Bắc liền nói: “Anh đang nghĩ, anh đã làm đúng.”
Mạc Hướng Vãn dường như biết được anh đang muốn nói điều gì, lại nhanh chóng cúi đầu xuống.
“Hướng Vãn, anh không muốn trốn tránh thêm nữa. Nếu như chín năm trước, chúng ta gặp gỡ nhau theo một cách thức khác, có lẽ sẽ chỉ như những người dưng khẽ lướt qua nhau rồi mãi mãi không bao giờ gặp lại. Bây giờ, anh chỉ muốn ở bên cạnh em, nhìn thấy em là anh cảm thấy vui vẻ rồi. Điều này không phải vì Phi Phi, anh muốn em hiểu như vậy.”
Mạc Hướng Vãn nhìn lên chiếc khăn trải bàn, đầu óc hỗn loạn, chẳng biết nói gì.
“Chúng ta đừng nhớ về quá khứ nữa, những gì đã qua hãy để nó qua đi, tương lai vẫn còn rất dài. Anh muốn nhìn thấy Phi Phi thi vào trường cấp hai trọng điểm, sau đó mời một giáo viên về dạy môn Toán cho thằng bé, rồi đi thi lấy giải thưởng, được tuyển thẳng vào trường cấp ba điểm của thành phố. Anh sẽ mua thêm nhiều cổ phiếu, tiết kiệm kho