Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2491 lượt.

ờng xám nhà chị ấy, một đơn đặt hàng lên đến mấy trăm nghìn liền. Sau này, con cũng nhờ chị ấy may cho nhé!”
Mạc Hướng Vãn chân thành trả lời: “Dạ vâng.”
Chị Phi Phi quay sang nhìn cô, ánh mắt vô cùng phức tạp, lúc rời khỏi, đi lướt qua người cô, chị khẽ nói: “Thảo Thảo, em đúng là rất có phúc khí đấy.”
Mạc Hướng Vãn không muốn suy ngẫm nhiều về ý nghĩa trong lời nói của chị, chỉ thay người giúp việc tiễn chị ra ngoài cửa rồi nói: “Chị Phi Phi, chị về nhé!”
Cô đứng ngoài cửa nhìn theo dáng chị rời đi. Bà Mạc vẫn cầm chiếc xường xám trên tay hết lời tán thưởng, buổi tối bà còn phải mặc chiếc xường xám này rồi dắt Mạc Phi đi tham dự một bữa tiệc. Thế nên, bà Mạc đã giao cả căn nhà này lẫn Mạc Bắc cho cô đảm đang.
Mạc Hướng Vãn lặng lẽ đứng nghe bà Mạc dặn dò, sau đó cùng chị giúp việc vào bếp nấu cơm. Trong bữa tối, cô ngồi ăn cơm rồi bàn luận một số chuyện chính trị, kinh tế với Mạc Hạo Nhiên, thậm chí ông còn khá tán đồng với một vài quan điểm của cô.
Ăn cơm xong, cô liền vào bệnh viện chăm sóc Mạc Bắc.
Lúc này, vừa hay đến giờ vào thăm bệnh nhân, dòng người đi qua đi lại cũng có thể coi khá là náo nhiệt.
Mạc Bắc đang nằm trên giường đọc báo, nghe thấy tiếng Mạc Hướng Vãn bước vào, anh nhanh chóng đặt báo xuống, ngẩng đầu lên mỉm cười. Trong phòng lúc này chỉ có một ngọn đèn vàng ấm áp, tạo cảm giác như đang ở nhà vậy.
Mạc Hướng Vãn ngồi bên cạnh Mạc Bắc, đem những chuyện xảy ra trong nhà kể lại một lượt cho anh nghe, khiến anh vừa vui sướng lại vừa đắc ý, miệng cười không đóng lại được. Mạc Hướng Vãn đành phải vỗ lên vai anh một cái, muốn anh đừng động đậy.
Cô nói: “Trước đây em đúng là hồ đồ, anh thật sự là người tính toán quá giỏi, có ai thoát khỏi tính toán của anh được chứ.”
Mạc Bắc lười nhác ngáp một cái rồi nói: “Điều này cũng thể hiện trình độ cả. Phi Phi cũng có bản lĩnh này, giúp anh giải quyết vấn đề trong gia đình thật mỹ mãn.”
Mạc Hướng Vãn bật cười theo anh. Hai cha con anh đúng là đều có bản lĩnh này.
Vụ án Mạc Bắc bị người lạ mặt tấn công đã được đưa lên Viện kiểm sát thành phố xử lý, lãnh đạo cấp trên vô cùng tức giận, hạ lệnh phải tra xét triệt để, rõ ràng, lật ra hết những vụ án trước kia của khu vực đấy. Đương nhiên, điều này khiến cho một số người đứng ngồi không yên. Lúc đến thăm bệnh, Chủ nhiệm Giang đã nói rằng: “Cậu đúng là ghê gớm! Vụ án ở khu vực kia bị lật lại, cậu thì gặp nạn mà hưởng phúc. Lần này đúng là làm lớn chuyện rồi, khổ nhục kế của cậu đã khiến cho bao người bị mất mũ ô sa[1'> ấy chứ?”
[1'> Mũ dành cho quan lại, người Việt Nam thường gọi là mũ cánh chuồn.
Mạc Hướng Vãn vừa nghe lập tức cảm thấy vô cùng lo sợ, thế mà Mạc Bắc lại còn làm mặt xấu với cô, cô nghiêm nghị nói với anh: “Những trò chơi nguy hiểm thế này có thể tránh được thì anh nên tránh đi.”
Mạc Bắc mỉm cười: “Chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu, vụ việc lần này cũng khiến cho họ biết được sự nghiêm trọng của vấn đề, có một vài chỗ không thể tùy tiện động đến được.”
Mạc Hướng Vãn tức giận: “Có phải anh cố tình chịu đòn đúng không?”
Mạc Bắc không trả lời, nũng nịu gối đầu lên đùi của cô, để cô thay băng cho anh, sau đó mới nói: “Anh đúng là có vấn đề, cứ thích ngược đãi bản thân. Anh đã nộp những chứng cứ về hành vi gian lận thương mại của vụ án này lên trên, bọn họ biết được thông tin nên đã ra tay, may mà mấy người thi hành nhiệm vụ vẫn còn biết nặng nhẹ, chừng mực.”
Mạc Hướng Vãn định cốc lên trán anh mấy cái, nhưng nhìn thấy đầu anh vẫn còn cuốn băng, nên không nỡ.
Mạc Bắc nhẹ nhõm, thoải mái nhắm mắt lại nói: “Ý của ông bà nội em là cho em khoản tiền đền bù cho căn nhà cũ của gia đình làm của hồi môn nên anh sẽ nhường quyền mua nhà cho em.”






Mạc Hướng Vãn ngây người ra, dừng tay lại.
Mạc Bắc lại nói thêm: “Anh đã hẹn bố mẹ em sau khi đón Tết Nguyên Đán sẽ tới đây. Mấy năm nay em toàn trả lại thư của họ, đúng là chẳng hợp lý hợp tình tí nào. Phi Phi đã nhận lại ông bà nội thì cũng nên nhận cả ông bà ngoại nữa.”
Mạc Hướng Vãn không nói gì lại tiếp tục việc đang làm.
“Hướng Vãn, không phải anh bắt em phải tha thứ, nhưng cứ đặt mình vào tình cảnh đó, nếu như Phi Phi lớn lên rồi không gặp em nữa thì em sẽ buồn thế nào?”
Mạc Hướng Vãn chuyển sang đề tài khác: “Ngày mai là sinh nhật anh, em sẽ mua bánh ga tô, ngày mai cũng là ngày cuối cùng của em ở Kỳ Lệ rồi, vậy mà vẫn chưa tìm được công việc mới. Anh xem, em thì thất nghiệp còn anh bị thương, đúng là đen đủi quá.”
Mạc Bắc liền than thở: “Chết mất, thằng bé sắp trèo lên đầu lên cổ anh rồi.”
Mạc Hướng Vãn bình thản nói: “Hừm, người ta thường bảo cha nào con nấy mà”. Rồi cô nói tiếp: “Ngày mai là ngày cuối cùng em làm ở Kỳ Lệ rồi, có một vài việc nhất định phải hoàn thành. Sau khi tan làm còn phải đến chỗ tư vấn học bồi dưỡng thêm trước khi đi thi MBA, vậy nên chắc phải khá muộn mới vào đón sinh nhật cùng anh được.”
“Học hành vẫn quan trọng nhất. Nhớ đấy, không cần phải lo lắng về môn Toán cao cấp. Anh với Phi Phi s


Disneyland 1972 Love the old s