Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2302 lượt.

có thể giải nguy thành an. Tuy nhiên, do có nhiều mối quan hệ thân thiết, bố của Điền Tây vẫn được thăng chức đều đều.
Mọi thứ trở lại bình thường như không có chuyện gì, chỉ có mẹ anh là trở nên trầm tư, im lặng. Có nhiều chuyện không tiện nói ra, cũng giống như những con người chịu hàm oan, đến ngày được trả lại sự trong sạch thì chẳng muốn nhắc lại chuyện xưa làm gì nữa.
Sau khi bố anh quay về liền lâm trọng bệnh, khi khỏi bệnh ông được khôi phục chức vụ, rồi được phái đi điều dưỡng bằng kinh phí của Nhà nước. Đây cũng có thể coi là một cách thức bồi thường, nhưng sức phá hoại của chuyện này vẫn còn âm ỉ. Trong những ngày tháng đó, Vu Trực đã danh chính ngôn thuận giúp Mạc Bắc giải sầu, còn Mạc Bắc thì cũng chẳng suy nghĩ, đi theo Vu Trực làm những chuyện nhố nhăng.
Vu Trực nói: “Mình nên tặng gì cho cậu trong lần sinh nhật thứ hai mươi này đây, người huynh đệ?”
Có người liền nói: “Mạc Bắc vẫn chưa khai giới.”
Thời gian đó, tuy rằng hay ra ngoài chơi những gia đình cũng không cho bọn họ nhiều tiền tiêu vặt lắm, vậy nên hầu hết mọi thứ vẫn phải góp lại cùng nhau. Đám người đó sống chết đòi chung tiền tìm một cô gái để làm quà mừng sinh nhật cho anh, có người đề nghị tìm người chín chắn, có người lại nói thời buổi này các cô gái còn trinh cũng bắt đầu rao bán rồi.
Cuối cùng, Vu Trực lên tiếng quyết định: “Tốt nhất là nên tìm một người sạch sẽ, Mạc Bắc không thích vụ này lắm đâu.”
Vu Trực cầm đến rất nhiều ảnh, Mạc Bắc nhìn thấy một cô bé với đôi lông mi vừa dài vừa cong lập tức chỉ vào. Vu Trực vỗ vai Mạc Bắc cười lớn: “Ái chà, cậu chọn đúng cô xinh đẹp nhất rồi đấy, đúng là có mắt nhìn.”
Biểu hiện của Thảo Thảo trong căn phòng đó đích thực là một cô gái gọi nhỏ tuổi, trang điểm đậm, dùng thuốc lắc, mọi dáng vẻ đều quyến rũ, ngây ngô. Cô lại còn mắng anh là “lưu manh”. Lúc đó, Mạc Bắc thật sự cảm thấy buồn cười, tại sao bản thân mình lại biến thành lưu manh chứ? Cô gái này chẳng phải tự mình bán thân hay sao?
Anh sát lại gần, nhìn đôi lông mi vừa dài vừa cong của cô. Anh biết rằng, cả cuộc đời này Điền Tây sẽ không bao giờ làm những chuyện như vậy, cũng giống như sau khi nhà xảy ra chuyện, anh đã từng hỏi Điền Tây liệu có còn muốn theo anh tới Tây Bắc rộng lớn nữa không? Điền Tây liền chớp chớp mi, không nói thêm gì.
Điền Tây có quá nhiều điều không dám, còn cô Thảo Thảo này lại dám cởi hết quần áo trước mặt anh, sau đó còn tự xưng mình là ‘món quà”.
Theo bản năng con người, anh bắt đầu có cảm hứng, làm theo đúng những kỹ thuật học được từ Vu Trực và số đĩa phim cấp ba đã xem trước đó. Sau khi làm xong mọi chuyện, anh cảm giác như đã hoàn thành được một nhiệm vụ đầy khó khăn, coi như nhờ vào đó để vĩnh biệt cái tuổi hai mươi đau khổ của mình.
Mạc Bắc có được người con gái đầu tiên trong cuộc đời chẳng phải là trải nghiệm gì dễ chịu cho lắm. Anh không hề thấy khoái cảm, vui sướng, thứ mà anh có được chỉ là một cảm giác nặng nề. Vào lúc đó, ngay bản thân anh cũng chẳng biết được mình đang muốn gì nữa.
Thảo Thảo cũng thế.
Đêm đầu tiên đầy đau khổ của hai người đã trở thành lễ vật đón chào tuổi hai mươi của anh, thật là nực cười.
Từ đó trở đi, anh bắt đầu cùng Vu Trực làm những chuyện hoang đường như bao gái, cờ bạc, thậm chí còn hít cả ma túy. Thế mà lúc trước anh còn cảm thấy ghét Thảo Thảo vì cô đã dùng thuốc lắc, đúng là chó chê mèo lắm lông.
Vu Trực phóng xe đua đâm phải người, đó là một công nhân quét dọn vệ sinh. Anh ta lại là trụ cột kinh tế trong nhà, gia đình khốn khó đó lại càng trở nên nguy nan khi cột trụ vững chắc bất ngờ đổ xuống. Mạc Bắc cùng hai người bạn nữa thay mặt Vu Trực đi thăm nom nạn nhân. Khi đến nới, họ liền bị cả nhà già trẻ lớn bé ôm lấy khóc ỉ ê đến mức chẳng biết phải làm sao.
Vu Trực cũng chẳng sung sướng gì. Cậu ta bị ông nội đánh cho một trận nên thân, đến gãy cả bốn cái thước mới chịu thôi.
Mạc Hạo Nhiên sau khi quay về nhà mới biết, đứa con trai từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn của mình giờ đây chẳng khác nào một tên ăn chơi trác tán, hư đốn tột độ. Hoàn toàn không ngoài dự đoán, anh bị bố đánh một trận nên thân, còn bắt phải cắt tóc. Mạc Bắc cảm thấy mình bị thế là hoàn toàn xứng đáng. Nhìn vào gia phong nề nếp của gia đình xưa nay, chính bản thân anh không nên sống buông thả như vậy. Mạc Bắc cầm số ma túy còn dư tìm người trung gian, nhượng lại lấy tiền về, tất cả là một vạn ba nghìn đồng.
Đến cổng sau của Bách Lạc Môn, anh rẽ sang trái, rồi bỗng nhiên nhìn thấy Thảo Thảo.
Có lẽ, cái này được gọi là có đầu có cuối. Thảo Thảo nói cô ấy đang thiếu tiền, trong tay Mạc Bắc lại hay vừa có tiền. Còn tiếp sau đó tại sao lại tìm nhà nghỉ qua đêm thì Mạc Bắc đã từng nói với Vu Trực là: “Do ma đưa lối, quỷ dẫn đường.”
Có điều, cảm giác lần đó rất tuyệt, nhưng phản ứng của Thảo Thảo khiến anh thấy kỳ lạ. Cô nửa bộc bạch, nửa giấu kín, nửa tình nguyện, nửa bất lực. Thiết nghĩ, những điều này anh không cần phải tìm hiểu sâu xa làm gì. Quan hệ giữa hai người rất đơn giản, giống như những gì Thảo Thảo từng nói, đó chỉ là khá