The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342465

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2465 lượt.

nh nhìn Mạc Phi, cậu bé có khuôn mặt rất thông minh, lanh lợi, toàn bộ tướng mạo đều được di truyền từ cô, hoàn toàn không thể tìm ra được chút sơ hở nào. Anh phải làm thế nào mới xác định được nghi ngờ của bản thân đây?
Năm đó, hai người chỉ mới quan hệ có đúng hai lần, một lần cô dùng thuốc lắc, một lần thì anh đã hút ma túy, trong tình trạng đó liệu có thể sinh ra một đứa trẻ bình thường được không?
T¬T
Mạc Phi cảm thấy vô cùng bất an, mẹ mình và chú bốn mắt đang nhìn nhau chằm chằm, cậu bé liền nắm lấy tay mẹ, sáp lại gần cô theo bản năng.
Mạc Bắc nhìn chăm chăm vào Mạc Hướng Vãn không nói gì thêm. Thái độ dò xét này của anh khiến cho Mạc Hướng Vãn phát bực, thế nhưng cô tự nhủ với bản thân không được bộc lộ sự tức giận rõ ràng trên nét mặt. Cô nén giận cất lời nói: “Mạc tiên sinh, hãy để tôi bồi thường tiền thuốc men cho anh, nói cho cùng cũng là do trẻ nhỏ không hiểu chuyện đã gây họa. Anh nhìn xem, vết thương còn phải băng bó nữa, tôi thật ái ngại quá!”
Mạc Phi đợi mẹ nói xong liền ra sức gật đầu bày tỏ sự tán đồng. Mạc Bắc thấy vậy liền bật cười nói: “Sau này đừng để cháu đi đá bóng ở khu vực đang giải tỏa nữa, chỗ đó nguy hiểm lắm, cô có biết không?”
Mạc Hướng Vãn không hề muốn bùng nổ, cũng không hề muốn tức giận, nhưng những lời nói của Mạc Bắc dường như đang muốn thách thức cô. Con trai của cô, anh dựa vào cái gì mà lắm lời như thế chứ?
Cô liền nói: “Tôi đương nhiên hiểu được phải giáo dục trẻ nhỏ như thế nào, cảm ơn sự quan tâm của Mạc tiên sinh.”
Mạc Bắc đành than thở trong lòng, cô thường xuyên nghiêm trọng hóa, hiểu chệch ý những lời nói của anh theo hướng khác. Đây là lần đầu tiên trong đời anh gặp phải người trốn tránh, thù hận và đối địch với mình đến vậy.
Mạc Bắc chẳng buồn nói chuyện cùng cô nữa, anh ngồi xổm xuống nói với tiểu Mạc Phi: “Chú không cần cháu phải bồi thường tiền thuốc men, cháu bảo mẹ mua đồ ăn cho nhé!”
Mạc Phi ngoan ngoãn “dạ” một tiếng. Mạc Bắc đưa tay định vuốt mái tóc cậu bé liền bị ngăn lại bởi một bàn tay khác. Mạc Hướng Vãn vẫn khăng khăng: “Không thể như vậy được? Con trẻ gây họa, phụ huynh phải bồi thường là chuyện đương nhiên mà.”
“Mạc tiểu thư, tôi thật sự khiến cô căm ghét đến vậy sao?” Mạc Bắc đứng dậy, nhìn chăm chăm vào Mạc Hướng Vãn.






Lúc này, Mạc Bắc không kiềm chế nổi đã đánh mất đi phong độ quân tử từ trước đến nay của mình, nhưng Mạc Hướng Vãn vẫn chẳng hề vì vậy mà cảm thấy áy náy. Cô đang suy nghĩ, phân tích, đưa ra quyết định và nén mọi nỗi đau đang trào dâng trong lòng.
Cô chậm rãi nói với anh: “Không hề, Mạc tiên sinh, là do anh đã suy nghĩ nhiều quá đấy thôi. Chúng ta còn chưa thân thiết, cho nên khách khí cũng là chuyện đương nhiên mà, mong anh thông cảm nhé. Anh rông lượng như vậy, tôi thấy vô cùng cảm kích”. Cô nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Mạc Phi. “Con đã xin lỗi chú chưa?”
Mạc Phi lẽo đẽo đi theo Mạc Bắc đến bệnh viện, nói rất nhiều chuyện linh tinh nhưng chưa hề có lời xin lỗi nào tử tế. Lúc này nghe thấy mẹ nhắc nhở, cậu bé mới sực nhớ ra, liền cúi người xuống nói với Mạc Bắc: “Chú bốn mắt, cháu xin lỗi chú.”
Mạc Bắc còn có thể nói được gì, thái độ của cô vẫn bình thản như thường, anh chẳng nắm được bất kỳ sơ hở nào. Cô là Mạc Hướng Văãn, không phải Thảo Thảo. Thảo Thảo ngang ngạnh mà quật cường, lúc nào nói chuyện với anh cũng âm thầm đối chọi. Đúng vậy, năm xưa hai người thân thể thì hoà hợp mà tư tưởng lại đối chọi, vậy nên cả hai đều chẳng có chút hồi ức tốt đẹp gì về nhau hết.
Còn Mạc Hướng Vãn thì sao? Cô cũng đối chọi nhưng mềm mỏng, khéo léo hơn nhiều. Lùi một bước lại tiến thêm ba bước, không cho anh có chút khoảng trống để truy hỏi.
Mạc Phi vừa nói dứt lời. Mạc Bắc liền nhìn hai mẹ con cô gật đầu. Anh lịch lãm như vậy cũng chẳng có gì không ổn, Mạc Hướng Vãn cũng gật đầu đáp lễ. Dùng phương thức này để tạm biệt hợp lý hơn rất nhiều.
Khi về đến nhà, Mạc Hướng Vãn cảm thấy lưng mình mướt mồ hôi, liền vào tắm ngay tức thì. Lúc mặc quần áo, cô nhìn thẳng vào mình trong gương. Thân thể của cô hiện lên trong gương trắng ngọc, sắc mặt vẫn hơi tái như mọi khi, cho dù vừa tắm nước nóng xong mà vẫn chẳng thể nào hồng hào lên được.
Cô đưa tay vuốt lên làn da của mình, từng chút từng chút một, có gì khác biệt so với thời thiếu nữ? Thân thể cô trải qua biết bao giày vò, theo thời gian đã trở nên mặn mà, chín chắn hơn, không còn nét ngô nghê thuở nào.
Cô lắc đầu, không sai, đã khác nhau rất nhiều. Cô bước ra ngoài đời, con người tự do, trái tim cũng tự do. Cô không cần thiết phải vì bất cứ ai mà hạ thấp, chà đạp bản thân, ngay cả khi đó là bố mẹ cô.
Tám năm nhanh chóng trôi qua, một ngàn đô la Mỹ của bố cô đã dùng hết, bức thư năm nào của mẹ đã bị vứt vào thùng rác từ lâu. Cô cũng không phải chẳng còn thứ gì, cô vẫn còn một cậu con trai vô cùng đáng yêu.
Mạc Bắc hay Mace cũng chỉ là người lữ khách qua đường trong cuộc đời cô mà thôi. Có lẽ, anh sẽ coi chuyện của ngày hôm nay lả một khúc nhạc không vui, buổi tối đi