Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342440
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2440 lượt.
cũng vui mừng thay cho cô. Giờ nghỉ ban chiều, ngồi ăn bánh ngọt và trà sữa mà Mạc Hướng Vãn mua về, cô liền nói với trợ lý của các phòng ban khác: “Lão đại của bọn này luôn luôn nỗ lực hết mình, mình phải học hỏi, noi gương theo mới được.”
Người kia liền cười nói: “Cậu đúng là đứa khéo nịnh”
Một lúc sau, lại có người mua đồ đến “báo ân” Mạc Hướng Vãn, đó chính là Tề Tư Điềm. Cô xách trên tay mấy chiếc bánh Doris và bánh ga tô hạt dẻ bọc kỹ càng trong hộp giấy được mua ở khách sạn Grand Hyatt Thượng Hải. Lúc đưa cho Mạc Hướng Vãn, Tề Tư Điềm còn dặn thêm: “Bánh ga tô hạt dẻ này dùng nhân bằng hạt dẻ nhập khẩu đấy, Mạc Phi nhất định sẽ rất thích cho mà xem.”
Mạc Hướng Vãn cũng vui vẻ nhận tấm chân tình này.
Tề Tư Điềm vô cùng cảm kích trước sự giúp đỡ của Mạc Hướng Vãn: “Cám ơn chị Mary đã luôn nhắc nhở, dìu dắt em.”
Công lao lần này, Mạc Hướng Vãn không muốn chiếm hết, cô liền nói: “Nếu không có lần này, kiểu gì Judy cũng tìm cơ hội khác cho em. Lần này chẳng khác nào công việc khổ sai, đóng phim lịch sử, đồ phục trang nặng nề, thời gian quay lâu, em phải chịu khổ nhiều mà thù lao lại không cao.”
“Phải chịu được khổ thì thì mới có thể tiến lên đỉnh cao được chị ạ”. Tề Tư Điềm chớp chớp mắt, ngọt ngào, đáng yêu như một con búp bê Tây.
Đến buổi chiều, Mạc Hướng Vãn lại nhận được quà. Người tặng quà chính là Hội trưởng Hội fan hâm mộ Tề Tư Điềm, không biết lấy được thông tin từ đâu, người đó liền tới tận đây cảm ơn thay thần tượng.
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn thán phục trước tình yêu vô bờ bến của các fan hâm mộ với thần tượng của mình, khi mở hộp quà ra, cô thấy trong đó có ba hộp sô cô la được làm thủ công của Thụy Sỹ, nhìn là biết nó được mang về từ nước ngoài. Quả thật cả fan hâm mộ và thần tượng đều rất chu đáo tận tình, món quà tuy nhỏ nhưng tình cảm thật sâu đậm.
Cô đang tính sẽ mang từng hộp, từng hộp về nhà, không thể để Mạc Phi ăn hết trong một lần được.
T¬T
Vu Chính đã sắp xếp nhiệm vụ tối nay cho cô, nói rằng cô phải mời đạo diễn Trịnh và đạo diễn Thái một bữa thịnh soạn, địa điểm do cô chọn. Mạc Hướng Vãn biết rằng lần này Vu Chính muốn tìm một chỗ để vừa có thể nói chuyện vừa có thể vui chơi được thoải mái, nên cô đã đặt bữa tại một phòng ăn riêng nổi tiếng.
Tối nay, cô nhất định sẽ phải về muộn. Cô liền gọi điện cho bác Thôi, nhờ bác đi đón Mạc Phi về nhà bác ăn cơm và nhắc nhở thằng bé đi ngủ đúng giờ. Bác Thôi đã vui vẻ nhận lời, vì vậy mà cô cũng cảm thấy an lòng hơn. Nghĩ một lúc, cô gói lại ba hộp sô cô la kia, định hôm nào sẽ mang tặng bác Thôi.
Bữa ăn tối nay, Vu Chính tới tham dự cùng với một người không phải là Quản Huyền mà là Chúc Hạ, phu nhân của mình.
Mạc Hướng Vãn rất nhiệt tình với Chúc Hạ và chị ấy cũng không bao giờ khách sáo, giả tạo trước mặt cô. Đây là một thiên kim đại tiểu thư được lớn lên trong nhung gấm từ bé, mọi thứ đều thuận buồm xuôi gió, trông dịu dàng, nhẹ nhàng giống như những cô gái Thượng Hải truyền thống, đặc biệt trong nét dịu dàng đó cũng ẩn chứa một bản lĩnh sắc sảo, tinh tường.
T¬T
Vu Chính khoác tay Chúc Hạ, chăm sóc vợ vô cùng tận tình, chu đáo.
Mạc Hướng Vân đành nói: “Dạ vâng.”
Hứa Hoài Mẫn nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng.
Cô là người làm công ăn lương, cần phải theo sát ông chủ, đối với người nhà của ông chủ cũng phải hết lòng chăm sóc, chu đáo vẹn toàn. Mạc Hướng Vãn không phải không biết điều này nên nhanh chóng quay lại bữa tiệc. Cô phải vào chúc rượu thay cho Chúc Hạ, mà Chúc Hạ cũng đang muốn cô thay thế uống rượu mời.
Sau vụ việc lần trước, đạo diễn Trịnh dường như cũng “nhân đạo” hơn chút ít, nhiều lần nói: “Mạc tiểu thư, tôi cạn ly, còn cô thì tùy nhé?”
Lần này chỉ uống có vài ly rượu vang nên Mạc Hướng Vãn chẳng hề hấn gì. Một lúc sau, cô xin phép vào phòng vệ sinh.
Khi bước ra khỏi nhà vệ tinh, lúc đi qua quầy lễ tân, cô nghe thấy có người đang nói chuyện cùng Vu Chính.
“Chuyện huy động vốn lần này không biết thế nào. Người bên phía Hồng Kông là nhân vật có máu mặt, đâu dễ dàng gì bỏ tiền ra? Trước tiên, cậu phải xin tư vấn của người trong ngành đã. Mạc Bắc chuyên nhận những vụ án kiểu này, cậu có thể hỏi cậu ấy.”
Vu Chính liền hỏi: “Lần trước bên đoàn quay phim các anh xảy ra chuyện, cậu ấy đã giải quyết hết sao?”
Người nói chuyện cùng Vu Chính là đạo diễn Thái, ông nói: “Mạc Bắc đã đòi được tiền chu cấp từ phía bảo hiểm, vốn dĩ số tiền đó không nhiều thế đâu, nhưng cậu ấy đã dốc toàn lực, nói rằng nhà người ta còn cha mẹ phải phụng dưỡng, những điều này là việc nên làm. Bên phía chúng tôi cùng góp một phần. Nếu không thì phải làm thế nào? Chuyện liên quan đến tính mạng con người chứ đâu phải chuyện đùa, tôi đình công ba tuần liền, mất bao nhiêu tiền, mỗi lần nhớ lại bản thân tôi lại lệ tuôn đẫm mi. Đây chính là bài học nhớ đời đấy.”
Vu Chỉnh mỉm cười: “Tại sao cậu ấy lại quản rộng thế?”
“Có người giới thiệu đến, bảo người này không giống với các thiếu gia khác.”
“Gia đình họ từng gặp hoạn nạn, s