XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

hay mà cũng có thể coi là lý trí.
Thế nhưng những điều Mạc Bắc đã dự định lại không phải là thứ Mạc Hướng Vãn cần, một lần nữa anh lại đoán sai cách nghĩ của cô.
Sau khi Mạc Hướng Vãn thẳng thắn thừa nhận chân tướng sự việc, thái độ cô hoàn toàn bình tĩnh và thỏa mái. Cô đúng là một con người quang minh chính đại, từ trước đến nay không bao giờ trốn tránh khó khăn, thử thách.
Bất giác, Mạc Bắc nhớ đến một bài khóa đã học hồi cấp hai, trong đó có một câu như sau: “Tuyệt đối không như hoa lăng tiêu mếm yếu”. Tiêu đề của bài khóa đó chính là Cây sồi kiên nghị.






Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn có một cảm giác thanh thản, thỏa mái mà trước nay chưa từng thấy, nó giống như người tủ tù sắp đến giờ thi hành án bỗng nhiên nghe thấy Hoàng đế đại xá thiên hạ, được tha bổng ra ngoài.
Con người Mạc Bắc cũng có những điểm mà cô hoàn toàn không ngờ được. Cô trăm tính ngàn toán, đến nay lại nhìn thấy mình chẳng qua chỉ đang lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử mà thôi. Anh không chối bỏ, không trốn tránh cũng không bức ép cô, đây chính là những gì anh muốn truyền đạt đến cô.
Khi Mạc Hướng Vãn quay về nhà mình thì Mạc Phi đã mặc đồng phục đâu vào đấy, đeo ba lô trên vai đang ngồi xỏ giày. Mạc Phi là một đứa trẻ có tính khí tốt, cũng có những lúc không nghe lời cô nhưng sau đó vẫn biết thỏa thuận, thương lượng lại cùng mẹ.
Đây có lẽ cũng là do gen di truyền.
Mạc Bắc vẫn đỗ xe ở dưới nhà chờ hai mẹ con cô. Mạc Hướng Vãn đi xuống nhà, nhìn thấy Mạc Bắc ngồi trước vô lăng đang cầm tờ báo Tài chính đọc, lần đầu tiên cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng.
Mạc Hướng Vãn mỉm cười nói: “Có lẽ là do di truyền.”
Đây cũng có thể coi là đang khen cả anh và cô, họ đều là những con người có lòng độ lượng.
Không khí trong xe trở nên thỏa mái hơn, Mạc Bắc cũng không tiện nói ra dự định của mình nữa.
Anh vẫn lái xe đưa cô đến bến tàu điện ngầm, khi cô bước xuống, anh liền nhắc nhở một câu: “Sau này, ban đêm nhớ đi ngủ cho sớm nhé!”
Mạc Hướng Vãn vào trong bến đợi tàu điện ngầm mới lấy gương ra soi kỹ khuôn mặt mình, dưới mắt vẫn là đôi quầng thâm đáng sợ. Đến độ tuổi này rồi, cô thật sự không nên thức đêm thức hôm nữa, như vậy thì ngày hôm sau sắc mặt mới tươi tắn, rạng rỡ được.
Khi đến công ty, cô tình cờ nghe được Chu Địch Thần đang nói chuyện với lễ tân về một thẩm mỹ viện nào đó rất hiệu quả, uy tín. Cô liền hỏi lại vài câu, Chu Địch Thần lập tức nhiệt tình giới thiệu: “Tôi quen thân với một cô nhân viên trong thẩm mỹ viện đó, tay nghề tuyệt lắm, biết cách làm mất đi quầng thâm mắt đấy. Cô cả ngày làm việc vất vả mệt nhọc như vậy, tốt nhất nên làm thêm gói thoa tinh dầu sau lưng nữa”. Chu Địch Thần đã làm thẻ hội viên, nói sẽ cho cô mượn dùng.
Mạc Hướng Vãn liền gọi điện cho thẩm mỹ viện mà Chu Địch Thần giới thiệu, đặt thời gian trước với họ, sau đó đi đến phòng luyện tập. Vừa bước vào, cô thấy Tề Tư Điềm đang học thuộc lời thoại.
“Tại sao em không tìm một bóng râm nào, mà đứng trơ trơ dưới ánh mặt trời thế này, có đáng hay không?”. Có lẽ, đây là lời thoại trong bộ phim lịch sử mà Tề Tư Điềm mới nhận, nhưng khi Mạc Hướng Vãn nghe thấy Tề Tư Điềm đọc lên liền cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Có đáng hay không?
Cô vẫn có thể đứng được tại đây hơn nữa còn có thể đứng một cách vững chãi, có lẽ thế là đáng.
Con gái thời nay làm gì có ai là không hiên ngang đứng dưới ánh mặt trời gay gắt chứ?
Mạc Hướng Vãn đứng thẳng lưng, tự thưởng cho mình một nụ cười mãn nguyện.
Tề Tư Điềm nhìn thấy Mạc Hướng Vãn đứng ngoài cửa mỉm cười một mình liền lên tiếng chào hỏi trước. Mạc Hướng Vãn vừa mở cửa bước vào vừa hỏi: “Tại sao hôm nay em lại tới đây?”
Tề Tư Điềm vui vẻ đáp: “Tối nay có một buổi tiệc, Trâu Nam báo em tới.”
Mạc Hướng Vãn cau mày, tại sao chuyện do Trâu Nam truyền đạt vậy mà cô lại không hề hay biết gì.
Thế nhưng, chỉ năm phút sau, Trâu Nam đã đi tới báo cáo lại cho cô, đây là một buổi biểu diễn quy mô nhỏ mà Vu Chính mới nhận. Trâu Nam nói: “Thời gian rất gấp, người ta muốn mười Tề Tư Điềm với Tương Tương đến, vậy nên em phải báo ngay cho hai người này biết. Có cả người cùng ngành ở Hồng Kong đến tham dự nữa.” Báo cáo xong, cô lại nói thêm: “Vu tổng nói mười một giờ trưa nay có một cuộc họp gấp.”
Mạc Hướng Vãn đưa tay lên nhìn đồng hồ, vẫn còn khoảng hai mươi phút nữa. Trong khoảng thời gian này, cô liên tục nhận điện thoại, đều liên quan tới việc thông báo thay người, đổi người hoặc hủy hợp đồng.
Cuộc họp lần này Vu Chính triệu tập hết tất cả Giám đốc các bộ phận, thậm chí có cả Trương Bân, Giám đốc nhân sự mà trước nay chẳng can thiệp đến chuyện nghiệp vụ. Bởi vì “trên trời đột nhiên rơi xuống một chiếc bánh lớn”, nên gần đây Vu Chính đang hô hào, động viên mọi người thử tiếp nhận làm các chương trình quy mô lớn. Lần này, Vu Chính đã giành được quyền tổ chức lễ khai mạc chương trình nghệ thuật tại Quảng trường Thế kỷ của Thành phố.
Đây không chỉ là niềm vui bất ngờ mà còn khiến cho tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm