Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/885 lượt.
bố nói gì cũng phải nghe theo. Bà còn nói cuối năm tốt nhất là dẫn được một cô bạn gái về, nhưng nếu không dẫn được ai về cũng không sao, nhất định phải tìm cho được một người mình yêu, đừng kết hôn vì ép buộc...
Cúp điện thoại, Lương Tranh hạ quyết tâm năm nay nhất định phải tìm cho ra một nửa của mình, cho dù có phải đi cướp cũng phải cướp một cô về bằng được.
Buổi tối, Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân nấu một bàn đầy thức ăn ngon, bật hết đèn lên, sau đó ngồi trong phòng khách vừa uống rượu vừa nói chuyện. Ngô Hiểu Quân nói, chỉ có như vậy mới ra không khí tết Nguyên tiêu. Trên ti vi đang phát chương trình chào mừng tết Nguyên tiêu, bên ngoài vang lên tiếng pháo hoa rộn ràng, thỉnh thoảng lại có tiếng còi ô tô vọng vào. Tết Nguyên tiêu như một cây gậy đánh thức tất cả những người còn đang ngủ quên trong không khí Tết: Tết đã hết, năm mới đã bắt đầu rồi. Do đó mọi người đều vui chơi hết mình trong mấy ngày tết này, đường như ai cố sức nắm lấy cái đuôi của năm cũ nhưng chỉ còn lại sự nhớ nhung và hụt hẫng.
Cả hai người đều uống khá nhiều, Ngô Hiểu Quân cầm điện thoại lên, lớn tiếng nói chuyện với bố, còn Lương Tranh lặng lẽ về phòng. Anh cũng muốn gọi điện cho người cha sức khỏe ngày càng kém, mái tóc ngày càng bạc, tính khí ngày càng thất thường một cuộc, hỏi thăm sức khỏe, sau đó thể hiện quyết tâm của mình, nhưng anh không sao nói nên lời. Lương Tranh mở máy tính, bật bài hát Cha của Thôi Kinh Hạo:
Đó là lúc tôi còn nhỏ
Thường ngồi trên vai cha
Bốlà câu thang lên trời cao
Bố là con trâu kéo chiếc xe
Không thể quên những bữa cơm đạm bạc nuôi tôi khôn lớn
…
Lương Tranh thấy mắt mình ươn ướt. Trước đây anh cho rằng bài hát này thật quê, nhưng giờ nghe lại thấy rất lọt tai, rất ấm áp. Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại lóe lên những bông pháo hoa, sự ồn ào qua đi sẽ còn lại sự im lìm dai dẳng. Ngồi bên giường, Lương Tranh có cảm giác hụt hẫng khó tả, gần ba mươi tuổi đầu rồi, đã chưa vợ con, lại chẳng có sự nghiệp, có thể nói là chẳng việc gì ra hồn. Những điều này hoàn toàn trái ngược với những gì mà anh từng tưởng tượng trước đây. Sự hoang mang và bế tắc chẳng hiểu từ đâu ập đến, đánh vào nơi sâu nhất trong trái tim Lương Tranh. Mãi cho đến khi anh nằm xuống giường, tắt đèn đi và nhắm mắt lại, đám mây mù ấy vần đang vần vũ trong đầu anh...
Lương Tranh không hề vì lần đầu đi xem mặt thất bại mà nản lòng, anh càng không vì sự đả kích của Ngô Hiểu Quân mà dừng bước. Nhưng anh bắt đầu tiến hành phân loại và sàng lọc những cô gái mà bạn bè giới thiệu. Những cô chỉ thích ăn chơi, lười làm: loại; những cô được nuông chiều quen: loại; những cô ngang ngược vô lối: loại; những cô ham tiền: loại; từng bị tổn thương vì tình cảm: loại; có quá nhiều chuyện phức tạp: loại... Vốn dĩ danh sách đã không nhiều, sau lần sàng lọc này, ứng cử viên xem ra chẳng còn lại bao nhiêu.
***
Tại một cửa hàng đồ ăn Nhật, Lương Tranh ngồi ngây ra trong góc. Anh đến sớm hơn nửa tiếng là bởi vì chú Hoàng nói người ấy là một “cô gái trẻ tài năng” coi thời gian là vàng bạc, tuyệt đối không chấp nhận việc đến muộn. Ngoài ra, anh cũng muốn để lại ấn tượng tốt đẹp cho người ta. Người ta là phụ nữ tài năng, là tinh hoa của xã hội, còn mình chỉ là một người làm công ăn lương quèn, vì vậy phải có thái độ thực sự đứng đắn và nghiêm túc, đành phải lấy cái tốt bù đắp cái xấu vậy. Lương Tranh đang bần thần thì tiếng gót giày gấp gáp nện xuống nần nhà vọng đến tai anh. Tiếp theo đó là bóng dáng một cô gái rất thanh lịch, trên người mặc toàn hàng hiệu, đang cúi nhìn anh như dò xét.
“Anh là Lương Tranh phải không?”, cô gái sành điệu hỏi anh.
Lương Tranh lập tức đứng thẳng người, lấy hết công lực để trả lời: “Vâng. Cô là cô Chung phải không? Mời ngồi!”
“Vâng, cứ gọi tôi là Chung Hiểu Huệ là được rồi!”
Chung Hiểu Huệ nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, chỉnh đốn lại trang phục đôi chút rồi vẫy tay gọi phục vụ. Chung Hiểu Huệ gọi món rất nhanh, dứt khoát và gọn gàng, không chút ngập ngừng. Lương Tranh bảo nhân viên phục vụ làm hai suất, mặc dù cách gọi món này rất nhanh gọn nhưng lại thể hiện không có cá tính. Xét trên phương diện này thì Lương Tranh đã thua đậm. Chung Hiểu Huệ đứng dậy rót hai cốc trà, những ngón tay thon dài cẩn thận bê cốc trà mời anh. Lương Tranh đón lấy cốc trà, dường như mũi anh còn ngửi thấy cả mùi thơm thoang thoảng của nước hoa từ người cô. Mùi hương quyến rũ như một cơn gió xuân mơn man, khiến cho Lương Tranh chợt thấy rạo rực.
Chung Hiểu Huệ nhấp một ngụm trà, nhìn Lương Tranh đang ngẩn ra nhìn mình liền bật cười: “Anh đến từ sớm phải không?”
“Cũng không sớm lắm, chưa đến một tiếng đồng hồ đâu!”
“Hài, đúng là lãng phí!”
Lương Tranh cũng nhấp một ngụm trà, sau đó nói theo kiểu tự trào: “Đúng thế! Chỉ có điều lãng phí thế này cũng đáng! Chúng tôi làm kinh doanh có một nguyên tắc, đó là thà ngồi đợi khách hàng còn hơn để khách hàng phải đợi!”
“Vậy xem ra tôi là khách hàng lớn của anh rồi!”
“Có thể nói là khách VIP đấy!”
Chung Hiểu Huệ bật cười: “Thế thì anh nhiều khách VIP lắm nh