Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/919 lượt.
bẫy sắc đẹp thôi. Cậu phải cẩn thận đấy, đừng có để chuyện gì xảy ra rồi lại trách tôi không nhắc trước!”
“Ngô Hiểu Quân, không chỉ có cái người cậu bị ế đến phát mốc mà ngay cả bộ óc của cậu cũng bắt đầu rỉ sét rồi. Đây là khách hàng chất lượng mà Trình Triệu phú giới thiệu đấy, không thể sai được! Người anh em, tôi đi đây!”
Phó tổng Lâm tên là Lâm Cường, là phó tổng giám đốc của Ngải Lựu Lựu, ba tháng trước mới về nhậm chức. Anh chàng này là Hoa kiều, từng du học ở Mỹ, tướng mạo đẹp trai khỏi nói, còn rất tài hoa, điều quan trọng hơn cả là nhiều tiền. Nghe nói mẹ anh ta mở công ty riêng. Về tinh thần thì anh ta ở trên cao, còn mình ở dưới thấp. Về tiền bạc thì thắng tuyệt đối. Vì vậy mà khi anh ta mới đến công ty, đám con gái trong công ty ai cũng để mắt đến anh, ít nhất là vì cơn khát tiền bạc, ngay cả đến trưởng phòng tài vụ đã có chồng rồi mà còn nức nở khen ngợi, không khỏi tưởng tượng ra cảnh được sánh vai với phó tổng Lâm. Ngải Lựu Lựu đương nhiên cũng chẳng phải ngoại lệ, lúc nào cũng nghĩ cách tiếp cận phó tổng nhưng mãi mà chưa có cơ hội.
Cả ba người đến một gian phòng nhỏ trên tầng hai dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ. Nhân viên phục vụ đưa cuốn menu cho Lương Tranh, Lương Tranh lại đưa menu cho Ngũ Sảnh Sảnh vì anh nghĩ đối tượng anh cần tấn công chính là cô ta. Ngũ Sảnh Sảnh tỏ vẻ rất tự nhiên, gọi một chai rượu vang và một ít đồ ăn vặt.
Lương Tranh rót ra ba cốc rượu, tự nâng cốc của mình trước:
“Đầu tiên tôi phải cảm ơn Trình Triệu phú, cậu ta đã tạo điều kiện cho tôi được làm quen với hai người đẹp. Tiếp theo tôi chúc hai cô mãi mãi trẻ trung và xinh đẹp!”, Lương Tranh nói rồi uống cạn ly.
Đúng là dân marketing có khác, ăn nói bài bản gớm.
Sau khi uống vài ly, Lương Tranh với Ngũ Sảnh Sảnh chơi vài ván xúc xắc. Hai người vừa chơi vừa nói chuyện rất vui vẻ.
Nếu đổi lại là một năm trước, Lương Tranh chắc chắn không trụ nổi, ít nhất thì anh cũng không biết chơi xúc xắc. Nhưng Lương Tranh hiện giờ đã thay đổi hoàn toàn, những người làm marketing làm gì có ai không biết uống rượu chứ. Khách hàng thích nhất là đến quán rượu, những nơi giải trí náo nhiệt, còn phải có cả tay vịn.
Dần dần, Lương Tranh không chỉ biết uống rượu mà còn biết chơi cả xúc xắc. Ngũ Sảnh Sảnh cũng là khách hàng thường xuyên của quán rượu, hai người kẻ tám lạng, người nửa cân, xúc qua xúc lại, càng xúc càng hăng, chẳng ai chịu thua ai.
Ngải Lựu Lựu bị bọn họ gạt sang một bên, đành ngồi uống rượu một mình, sau đó rên rỉ những bài tình ca nhạt nhẽo, tự mua vui cho chính mình. Ban đầu cô không mấy để tâm, nhìn thấy Lương Tranh với Ngũ Sảnh Sảnh ngồi càng lúc càng gần, chơi càng lúc càng vui, thỉnh thoảng còn bật cười vui vẻ, trong lòng cô cảm thấy mất cân bằng. Cái đồ ngốc, anh đi xem mặt thì phải hỏi cho rõ đối tượng đã chứ! Mẹ kiếp, tôi mới là nhân vật nữ chính của ngày hôm nay đấy.
Về sau, Ngải Lựu Lựu thôi không ngồi u uất nữa, bởi vì càng lúc cô càng cảm thấy cái gã Lương Tranh này thật sự rất nông cạn, chẳng qua Ngũ Sảnh Sảnh chỉ lẳng lơ hơn mình có một chút thôi mà. Từ đó cô phán đoán Lương Tranh là một gã háo sắc, bản thân mình thật sự quá may mắn, may mà có Ngũ Sảnh Sảnh tình nguyện đem mình ra để “thử” trước, nếu không chắc chắn mình cũng rơi vào miệng cọp rồi. May mà thoát được kiếp nạn này! Ngải Lựu Lựu sau khi tự an ủi bản thân liền thấy tâm trạng dễ chịu hơn nhiều. Đúng là tinh thán AQ!
Chẳng mấy chốc đã hết rượu, Ngũ Sảnh Sảnh bắt đầu giở chiêu, cô thản nhiên bảo phục vụ mang đến một chai XO. Len lén liếc nhìn Lương Tranh, thấy anh ta chẳng chớp mắt lấy một cái, thầm nghĩ, “con cừu” này cũng không tồi, đáng tiếc là trái tim ta đây đã có chủ, nếu không có khi cũng có cơ hội phát triển. Liếc thấy Ngải Lựu Lựu một mình ngồi nhâm nhi rượu, trong lòng bỗng thấy buồn cười, đây nào có giống đi xem mặt? Rõ ràng là đến cho vui mà! Đừng có trách tôi nặng tay nhé, ai bảo lũ đàn ông thằng nào cũng háo sắc chứ!
Không phải Lương Tranh không tiếc tiền rượu, chỉ có điều anh có cách lí giải độc đáo của riêng mình. Tất cả những người làm marketing đều biết rõ một chân lí không thả săn sắt sao bắt được cá rô? Đối với khách hàng, trước tiên mình phải bò ra đã, làm hài lòng yêu cầu của họ đã, sau đó mới có cơ hội bàn chuyện làm ăn, cuối cùng mới thu lợi về cho mình được.
Thử nghĩ mà xem, một chai XO với một bà xã liệu cái nào hơn? Lương Tranh có thể thản nhiên không hề chớp mắt, thậm chí anh còn muốn cổ vũ “Ngải Lựu Lựu”: Cô cứ thoải mái mà gọi, chỉ cần cô thích uống, tiền không thành vấn đề, điều quan trọng là chúng ta chơi vui vẻ...
Cùng với tác dụng của rượu, mặt Ngải Lựu Lựu bắt đầu đỏ lên, con tim cũng trở nên hoang mang. Cô hối hận rồi, sao hôm nay cô lại ăn mặc quê mùa như thế này cơ chứ, còn đeo cả cái kính ngu ngốc này, để mặc cho Ngũ Sảnh Sảnh chiếm thế thượng phong. Cô thậm chí còn nghi ngờ đây là âm mưu của Ngũ Sảnh Sảnh, tại sao cô ta lại ăn mặc sexy thế kia? Hơn nữa còn không chủ động làm rõ hiểu nhầm, chẳng khác gì giọng khách át giọng chủ. Đàn ông không thích gái ng