Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1896 lượt.
hay là thậm chí là vết đen, cái nghề mua bán này không cần phải học chuyên môn, giống như ở trường đại học có khoa Marketing nhưng chưa bao giờ có khoa Mua sắm, ăn vài bữa cơm với nhà cung ứng, ra ngoài chơi vài lần là mọi chiêu trò, mánh khóe sẽ học được hết.
Tôi nhận ra Dương Hùng Vĩ và Tiểu Phương không cùng trên một chiến tuyến, cho nên ngoài mặt tôi vẫn phải giữ khoảng cách với Dương Hùng Vĩ, không thể tùy tiện như gặp riêng được, thế là tôi không bỏ qua cơ hội lấy lòng Tiểu Phương:
- Tiểu Phương, cô khách sáo quá. Hôm nào tôi sẽ mới cô tới công ty tôi dạy học, để giảng về mấy thứ đại loại như CIF, LC cho đám nhân viên nhà quê của công ty tôi, bọn tôi không hiểu gì về những thứ này đúng là thiệt thòi quá.
Cảnh Phú Quý kinh ngạc nhìn tôi, tôi hiểu hắn định nói gì, mấy hôm trước anh chàng thạc sĩ MBA tương lai Lâm Thăng đã giảng rõ ràng những thứ này cho chúng tôi nghe, thậm chí còn tổ chức một bài trắc nghiệm nhỏ. Cái gã này có lúc đầu óc như bị đoản mạch, tôi không định mời cô ta tới dạy thật, mà chỉ đang tìm một lý do để tiếp xúc thêm với cô ta, đây gọi là “người say mượn rượu nói thật lòng”. Tôi mặc kệ Cảnh Phú Quý, tiếp tục nói với Tiểu Phương:
- Việc đấu thầu lần này nhớ nương tay với chúng tôi nhé, thịt của chúng tôi sắp bị Trưởng phòng của các cô hong khô lên rồi. - Chiêu này đúng là một mũi tên trúng hai đích, vừa là nói cho Tiểu Phương nghe, vừa là để cho Dương Hùng Vĩ sung sướng trong lòng, Tiểu Phương chẳng phải từ văn phòng Tổng tới sao, nếu những câu này truyền tới tai ông chủ, chắc chắn Dương Hùng Vĩ sẽ lập tức được tăng lương, nói không chừng còn giành cả phần thưởng “nhân viên xuất sắc” cuối năm nữa.
- Lý tổng là người thông minh tuyệt đỉnh như thế làm gì có chuyện không kiếm ra tiền? Tiếng tăm của anh tôi đã ngưỡng mộ lâu rồi. - Tiểu Phương cười cười nhìn tôi.
Những lời này như mật ong rót vào tim tôi, sau đó tôi nói gì cũng không nhớ nữa, lúc ra khỏi cửa, tôi vẫn cúi đầu không nói, Cảnh Phú Quý móc điếu thuốc đưa cho tôi, tôi ngẩn ngơ buông ra một câu:
- Thông minh tuyệt đỉnh, câu này có xứng với tôi không?
Cảnh Phú Quý nhìn sững tôi rồi bật cười:
- Người tệ tới mức sắp phá sản đến nơi còn xứng với “tuyệt đỉnh thông minh”? Thế mà cậu cũng tin được!
Tôi hơi không cam tâm:
- Trong đám đàn ông bây giờ, chúng ta chẳng phải vẫn được xếp vào độ tuổi như hoa như ngọc sao?
Cảnh Phú Quý nhổ một bãi nước bọt:
- Nhìn thấy chưa, đây chính là phản ứng của tôi!
Tôi nhất thời nổi cáu, trong mắt cái gã này, chưa bao giờ coi tôi là Tổng Giám đốc, nếu bình thường tôi cũng coi như hắn đùa, không chấp nhặt với hắn, nhưng hôm nay không biết vì sao tôi lại hơi nghiêm túc, bị hắn sỉ nhục như vậy, tôi sa sầm mặt quay đi, Cảnh Phú Quý nhận ra chút không bình thường:
- Không vui à? Việc gì phải thế, vì một cô bé?
Tôi không đếm xỉa gì đến hắn, ném thuốc xuống sàn nhà, dí mạnh:
- Đi, tới Trung tâm Kỹ thuật! - Sau đó tôi chẳng buồn nhìn hắn, bỏ đi một mạch.
Ở cầu thang, tôi gặp ngay Trưởng phòng Kỹ thuật Lộ Cường, hắn ôm một đống tài liệu vội vàng đi ra ngoài, tôi túm tay hắn lại:
- Tôi hỏi một câu, đã thử chíp mẫu chưa?
Hắn hạ thấp giọng:
- Có vấn đề lớn!
Tôi giật mình, còn định hỏi kỹ hơn hắn lại nói một câu: “Triệu Hữu Tài vừa mới tới”, rồi chưa chờ tôi hỏi thêm gì, đã giằng khỏi tay tôi, vừa chạy vừa nói:
- Tôi phải đi họp, liên lạc sau!
Quá trình mua bán của Khoa Mỹ là kỹ thuật trước, bộ phận Kỹ thuật xác nhận sản phẩm mẫu đạt tiêu chuẩn rồi mới bàn bạc điều kiện hợp tác liên quan tới số lượng, giá cả với bộ phận Mua hàng. Vừa nãy trong phòng họp, Dương Hùng Vĩ nói chỉ cần kỹ thuật không vấn đề gì thì của ai rẻ sẽ sử dụng của người đó. Đây là chiêu mua hàng thường dùng, hắn đóng vai tốt, đẩy mâu thuẫn cho người khác, nếu kỹ thuật không ổn cũng chẳng liên quan gì tới hắn, trách nhiệm là của người khác, hơn nữa hắn lại rất biết nói chuyện.
- Tôi cũng muốn dùng của bọn anh, nhưng nếu không qua được ải kỹ thuật thì tôi cũng hết cách.
Một khi kỹ thuật OK rồi, hắn muốn dùng hay không sẽ còn có những lý do khác nữa. Mặc dù phải thông qua kỹ thuật trước, nhưng bộ phận Mua hàng không hoàn toàn là nghe lệnh bị động, nếu thực sự muốn dùng sản phẩm của anh, họ cũng có thể sử dụng cơ chế năng động, giống như kiểu dùng tác nhân bên ngoài thúc đẩy tác nhân bên trong theo triết học:
- Giá của họ rẻ hơn, giao hàng nhanh, phục vụ tốt, chất lượng sản phẩm đồng đều, có thể vừa dùng thử vừa xác nhận. - Những câu này là câu họ vẫn thường nói.
Tôi quay người hỏi Cảnh Phú Quý chuyện chíp mẫu là thế nào, tại sao ở điểm mấu chốt lại để xảy ra vấn đề.
- Chắc không có gì đâu, chíp mẫu là chọn mấy con chíp tốt nhất rồi. - Cảnh Phú Quý cũng có vẻ nghi hoặc.
- Là ai gửi tới? Giao vào tay ai? - Tôi nói to hơn, cau mày liếc xéo hắn.
- Bành Tiền Tiến mang tới, giao cho ai thì không rõ.
- Cậu là Trưởng phòng mà làm ăn kiểu gì thế? Thứ quan trọng như vậy lẽ ra cậu phải đích thân mang tới, tận tay giao cho Lộ Cường chứ! - Cuối cùng tôi cũng bùng phát