XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

không có tiền đồ thì cũng còn có tình cũ chứ!
Nếu đã muốn hủy hoại tôi thì tại sao ngày trước còn đưa tay ra?
Mặt hàng kinh doanh chính của tập đoàn Cảnh Trình là đồ điện gia dụng và đồ điện tử, kiêm luôn cả kinh doanh xuất nhập khẩu, giao hàng và chứng khoán, tóm lại khá phức tạp, trong công ty điện gia dụng này, Lâm Thăng nắm đại quyền trong tay, phụ trách mua hàng và nhân sự, không những quản lý việc nhập hàng, mà còn quản lý cả việc “nhập người”.
Chúng tôi được tuyển vào là chuyện về “xuất”, tức là bán hàng, ngày đầu tiên đi làm, cô ty còn mời một người tới khích lệ chúng tôi:
- Niềm vui của đời người là gì? Phấn đấu! Nghề nghiệp có thể cho thấy tinh thần phấn đấu cao nhất là gì? Bán hàng! Các doanh nhân thành công có tới tám mươi phần trăm xuất thân từ nhân viên bán hàng, Lý Giai Thành, Vương Vĩnh Khánh, Mitsushita, ngay cả Bill Gate cũng đã từng bày sạp bán hàng để bán phần mềm! Hôm nay các cậu nghe tôi giảng bài, năm năm sau người đứng ở vị trí này chính là các cậu, tôi sẽ phải thỉnh giáo các cậu về nghệ thuật bán hàng! - Tôi nghe mà thấy máu nóng bừng lên, xoa mạnh hai tay, chỉ hận là không thể ném ngay cái cặp đi và chạy ra phố.
Đây là lần đầu tiên tôi làm cái nghề bán hàng vừa cổ lỗ vừa mới mẻ này, mặc dù rất vui vẻ, nhưng công việc không đơn giản như những gì ông thầy kia nói và như tôi tưởng tượng. Đây đúng là một công việc khổ sai, cả ngày phải chạy nhong nhong ngoài đường, phải nịnh nọt, vuốt đuôi người khác, phải nhìn sắc mặt người ta để làm việc, thắp hương cầu Phật, gặp ai cũng phải coi mình là con cháu của người ta.
Thực ra chịu vất vả một chút cũng không sao, dù sao cũng còn trẻ, chịu được cực nhọc, nhưng khó chịu nhất là trái tim cũng mệt, đóng vai bên Bê, nếu gặp phải bên A khó tính, bao nhiêu lời lẽ độc ác chỉ khiến anh muốn bắn cho hắn một phát. Có lần tôi thực sự thấy ghét cái điệu bộ dương dương tự đắc của gã Giám Đốc bên bán, muốn vung nắm tay đấm hắn, bị lãnh đạo Triệu Hữu Tài ngăn lại:
- Vẫn còn trẻ nên dễ nổi cáu, cậu hả giận được lần này có ích gì, chỉ cần lấy được đơn hàng thì hắn tát vào má trái của cậu, cậu còn phải chìa má phải ra cho hắn tát nốt! Nếu tốt hơn nữa cậu phải hỏi hắn có bị đau tay không?
Tôi chỉ hừ mũi với “lý thuyết nô tài” này, khi đó bực bội bỏ đi, miệng lẩm bẩm “kẻ sĩ thà chịu giết chứ không chịu nhục!”. Cảnh Phú Quý theo sau lưng tôi, giận dữ buông ra một câu:
- Con bà nó, nói thế có còn là người không?
Sau đó lấy được đơn hàng, tiền thưởng của công ty vào đến tay, tôi bèn mua cho Châu Thanh Thanh - khi đó xin nghỉ tới thăm tôi - một cái điện thoại Samsung bốn nghìn tệ, Thanh Thanh lập tức tặng tôi một nụ hôn ngọt ngào, còn bất chấp việc đang ngày “đèn đỏ”, vẫn ám chỉ cho tôi biết buổi tối có thể làm chuyện đó để thưởng cho tôi. Ngày hôm sau vừa đến công ty, tôi đã thở dài nói với Cảnh Phú Quý, con mẹ nó, tiền đúng là tốt, sau đó còn trình bày những cảm nghĩ của tôi về điều kiện tất yếu “chỉ có, mới được”:
- Chỉ có làm con cháu trước mặt khách hàng mới được làm ông lớn trong công ty; chỉ có làm ma quỷ trước mặt khách hàng mới được làm người trước mặt bạn gái!
Chạy một thời gian thì tôi dần dần thích công việc bán hàng thời gian tự do, có tính thách thức, hơn nữa còn có cơ hội kiếm nhiều tiền, có thể thực hiện nguyện vọng của tôi khi tới Quảng Đông. Huống hồ tôi cũng thích hợp với công việc này, mặc dù về kỹ thuật tôi gặp phải khá nhiều khó khăn, nhưng nghệ thuật bán hàng tôi hiểu rất nhanh, thậm chí có thể nói là không thầy mà nên, sau vài lần đi gặp khách hàng, uống vài bữa rượu, bao nhiêu chiêu trò cả sáng cả tối trong ngành này, tôi đều đã nắm vững, thêm việc đó là tôi mỏng môi, giỏi nói, hoàn toàn có tố chất để trở thàng một người bán hàng ưu tú.
Chỉ khoảng một năm sau khi làm công việc này, tôi từ một thanh niên ưu tú ôm hoài bão to lớn, luôn căng thẳng hồi hộp khi gặp người đẹp, bỗng dưng đã thoát kén thành bướm, trở thành một tinh anh trong ngành bán hàng. Ban ngày mặc comple ra vào các phòng họp, bàn chuyện làm ăn với khách hàng, cống hiến một phần nhỏ nhoi cho PPI, buổi tối cởi áo khoác ra, tôi ôm gái trong lòng, tận hưởng niềm vui, thúc đẩy sự tăng trưởng hợp lý của CPI.
Lần đầu tiên tôi đi sauna tại một nơi có tên là “Trung tâm sức khỏe Kim Phụng” ở Thủy Loan Đầu, đó là nơi thường xuyên đón tiếp Giám đốc công ty Điện khí Quốc Vũ, cái gã mà tôi từng rất muốn đạp cho một trận. Sau một hồi mát xa, nhân viên mát xa hỏi tôi có muốn phục vụ khác không, tôi không hiểu ý của cô ta, vì không muốn cô ta biết tôi vẫn là một con “gà”, bèn rặn ra một từ “có”. Sau đó tôi để mặc cơ thể mình cho cô ta “xử lý”, cho tới khi kết thúc, tôi mới hiểu là chuyện gì. Đi ra khỏi cửa, tôi quay đầu lại nhìn tấm biển “Trung tâm sức khỏe Kim Phụng” màu đỏ chói mắt, trong lòng thoáng chút cảm khái:
- Trung tâm sức khỏe con mẹ gì mà toàn làm mấy chuyện hại sức khỏe!
Ba tháng sau là “Trận chiến Tô Châu”, bên đối tác mời tôi với Cảnh Phú Quý đi uống rượu, qua ba tuần rượu, tôi đã ngà ngà say, một thiếu phụ yểu điệu mà tôi ngắm nãy