Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341974
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.
mất mặt vụ đội trưởng đội cảnh sát giao thông lần trước, tôi đoán chắc hắn không dám bốc phét với tôi nữa, huống hồ máy nén mà hắn làm là bộ phận quan trọng ở điều hòa, nếu nguồn hàng cần gấp, nói không chừng Khoa Mỹ cũng phải nhờ tới hắn. Lúc gần hết giờ làm, tôi gọi điện thoại cho Dương Hồng Năng, nói là lâu lắm không gặp, tối nay tôi mời anh ăn cơm và chơi bài, trong điện thoại hắn ấp ấp úng úng, một lúc lâu vẫn chưa trả lời.
- Chẳng phải anh định hỏi chuyện tiền của Khoa Đạt sao?
Tôi lập tức buông mồi câu. Dương Hồng Năng như con cá đang khát mồi, nay ngửi thấy mùi tanh, thái độ lập tức thay đổi, nói thẳng:
- Anh mời làm gì có chuyện không đi, ở đâu?
Để ngăn Dương Hồng Năng thắng tiền rồi rút lui, Lộ Cường chặn hắn trước:
- Hôm nay không được thắng tiền là rút lui đâu, đừng mang bà vợ của anh ra để lừa chúng tôi. - Lộ Cường nói không sai, Dương Hồng Năng rất giảo hoạt. Lúc nào trong cốp xe của hắn cũng có mấy chai rượu, mỗi lần về nhà khuya, để câu chuyện mình kể thật hơn một chút, cứ đi đến lầu dưới là hắn uống vài ngụm rượu, sau đó nhỏ vài giọt lên quần áo, lúc vợ ra mở cửa, hắn sẽ cố ý lẩm bẩm một câu:
- Hây a, bọn khách hàng bây giờ đúng không phải người, kiếm được đồng tiền mệt quá.
Kết quả buổi tối hôm đó là tôi mời hắn ăn cơm hết năm trăm tệ, nhưng chơi mạt chược thắng được năm nghìn tệ, lúc tàn canh, Dương Hồng Năng chửi tôi xảo quyệt, rõ ràng có việc nhờ hắn nhưng lại dùng con mồi hắn đã biết để câu:
- Thằng ranh này thật biết làm ăn, lại còn biết cách dùng mồi câu nữa chứ.
Chơi đến khoảng hai giờ sáng là giải tán, về nhà ngủ vùi một giấc. Lưu Hân gọi điện thoại tới làm tôi thức giấc, nói mười giờ có cuộc họp thường lệ mà sao giờ mười giờ mười lăm phút tôi còn chưa tới?
Tôi giật mình vội vàng nhỏm dậy, bất chấp cái đầu đang ong ong lên của mình, lập tức đi đánh răng rửa mặt rồi lái xe ngay tới công ty, vừa lái xe vừa tự chửi: Sao đêm qua đi ngủ không chịu đặt chuông báo thức? Cứ mười giờ sáng thứ Hai hàng tuần là cuộc họp thường lệ, trừ phi tôi đi công tác. Mặc dù bình thường tôi rất thoải mái, nhưng vào những lúc quan trọng lại vô cùng bình tĩnh. Hai mươi phút sau, tôi tới công ty, tất cả mọi người đang ngồi trong phòng họp, vừa thấy tôi bước vào, tiếng nói cười ngừng bặt, không khí trở nên nghiêm túc.
- Trước tiên tôi xin lỗi mọi người vì đã đến muộn, tôi tự nguyện phạt mình năm trăm tệ mời mọi người ăn sau khi tan làm. - Chút tiền nhỏ này không là gì so với khoản tiền tôi thắng được tối qua.
Nghe tôi nói vậy, mọi người trở nên nhốn nháo hẳn. Vương Diệu nói:
- Lý tổng mời là trưa nay em không ăn cơm nữa, để tối ăn cho bỏ. - Lưu Hân ngồi cạnh nói:
- Cậu đừng giả vờ đói khát, có món gì ngon mà cậu chưa từng được ăn?
Là Tổng Giám đốc, tôi cho rằng lỗi của mình là mình phải nhận, phải có sự độ lượng và lòng tự tin như thế, nếu không hôm nay anh lấy cái cớ uống rượu say ra để làm lý do, ngày mai bọn họ sẽ lừa anh rằng mẹ bị bệnh để trốn việc, nhất là đám người làm công việc bán hàng, ngày nào cũng lăn lộn ở bên ngoài, muốn hư rất nhanh, không thể để họ mang mấy chiêu đối phó với khách hàng về để đối phó với công ty. Về điểm này tôi thường xuyên rất mâu thuẫn, khi dạy bọn họ làm thế nào để “giở trò” với khách hàng, trong lòng thầm lo một ngày nào đó, bọn họ cũng áp dụng ngược lại để đối phó với tôi. Thực ra lo lắng như thế cũng không thừa, sau đó Vương Diệu đã làm một việc suýt khiến cả công ty sụp đổ.
Lâm Thăng cũng nói tiếp:
- Tối tôi sẽ ủng hộ một chai XO, coi như chúc mừng vì đã ký hợp đồng được với Songyang.
Mọi người đều hoan hô rộn rã. Tôi nhìn hắn một cái, gã này ủng hộ là giả, thực ra là muốn khoe khoang, không bao giờ quên thể hiện công lao của mình, rõ ràng là đang muốn thị uy với tôi. Với phong cách của hắn, hắn hoàn toàn không sợ bị người ta nói sau lưng rằng Lý tổng phóng khoáng, chỉ có hắn là keo kiệt nhất, nếu có người nói với hắn trước mặt hắn cũng sẽ tự hào nói:
- Keo kiệt cái gì? Nên thế! Tiêu xài hoang phí là việc làm không đúng đắn.
Có một lần hắn còn ca thán với tôi, mỗi tháng đã trả lương cho bọn họ đúng ngày, chưa bao giờ nợ một tháng nào, vì sao còn phải mời ăn cơm?
Đây đúng là chỗ ngu dốt của Lâm Thăng. Chút ân huệ nhỏ không làm hại gì bản thân mà còn lôi kéo được lòng người. Mà lòng người và khả năng kêu gọi là mấu chốt ảnh hưởng tới sự tồn vong của một công ty. Trong sự việc xảy ra sau đó, Vương Diệu suýt nữa khiến công ty sụp đổ, nhưng cũng lập được một công lớn. Quy củ và linh hoạt, cái nào quan trọng hơn? Trung thành và năng lực, cái nào quan trọng hơn?
Nhắc tới trung thành và năng lực, tôi vẫn luôn phân vân đoán bên trọng bên khinh. Bao nhiêu năm nay, tôi đã cố gắng tìm kiếm những nhân viên vừa trung thành đáng tin, vừa thông minh tài giỏi để bồi dưỡng, nhưng sau thời gian dài và nỗ lực, tôi phát hiện chỉ là công cốc, những người này không phải không có, có, nhưng làm không được bao lâu đã bị người khác tài giỏi hơn “đào” mất hoặc là tự mình tách ra ngoài làm ông chủ, thế nên sự thực vô tình ép tôi chỉ