Tác giả: Mộc Vô Giới
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
dù có mà người tốt không ủng hộ tôi cũng là người xấu, người xấu mà ủng hộ tôi sẽ là người tốt, hừ, giả bộ, chiêu cũ, tôi vẫn tin câu nửa miệng của cậu, chẳng con mèo nào không ăn tanh!
Cảnh Phú Quý nhìn tôi:
- Nhưng chị ta là đàn bà, tình hình đặc biệt hơn một chút.
- Đàn bà thì sao? Đàn bà không phải người?
- Có phải chị ta không hiểu rõ mục đích của cậu nên không dám hành sự lỗ mãng, có khả năng chị ta còn suy nghĩ sâu xa hơn, muốn ăn dày hơn? - Cảnh Phú Quý phán đoán.
Tôi hằn học buông ra một câu:
- Hừ! Không sợ ăn dày hơn, chỉ sợ không muốn ăn, cùng lắm ông đây dùng tiền đập chết chị ta!
KINH NGHIỆM BỊ LỪA
Lưu Hân đưa cho tôi một tờ giấy, sau đó lặng lẽ ngồi trước mặt tôi, tôi nhìn qua, là hóa đơn viết tay mà Bành Tiền Tiến nộp lên: Xin thanh toán khoản tiền sáu trăm tệ mời Phùng Tân Vũ, phòng Kỹ thuật của Khoa Mỹ đi chơi gái. Bên dưới có chữ ký của Cảnh Phú Quý. Tôi lập tức hiểu ra, chắc chắn cái gã Cảnh Phú Quý bắt phải viết như thế, hắn giận trong lòng nên công khai chống đối lại tôi.
- Lần trước chẳng phải đã nói là không thu hóa đơn thường sao? Sao lại có? Hơn nữa còn...
Tôi cười khổ đứng lên:
- Không phải là không thu mà là phải khống chế.
- Xuất phát điểm của Lưu Hân là tốt, cũng vì suy nghĩ cho công ty, coi công ty là nhà của mình, có điều cho phí của phòng Bán hàng hơi đặc biệt. Thế này đi, Lưu Hân về tổng kết lại số liệu trên các hóa đơn viết tay, sau đó chúng ta cũng thương lượng lại.
Chân trước Lưu Hân vừa bước ra khỏi cửa, Cảnh Phú Quý lại bắt đầu tố cáo:
- Lý tổng nói đúng lắm, đúng là cô ta coi công ty như nhà mình. Nhân tiện hai vị sếp lớn đều có ở đây, tôi nói cho các anh biết, trước mặt các anh cô ta tỏ ra thành thật, trung thành, khi các anh không có mặt thì lộng hành ghê gớm. Hừ, bình thường tìm cô ta để xin thanh toán, cô ta không những không chịu thu hóa đơn viết tay mà còn yêu cầu viết rõ cả thời gian, địa điểm, nhân viên, danh mục, lời nói rất khó nghe, "Ai mà biết các anh mời khách hay tự đi ăn".
Tôi cũng hơi đồng cảm với Cảnh Phú Quý, nói:
- Đúng là bắt viết rõ ràng ra cũng không tốt, giống như kiểu "phí chơi gái", ngộ nhỡ người của Cục thuế tới không phải là hại khách hàng sao?
Lâm Thăng nói:
- Cục thuế không quản lý mấy cái này, họ chỉ quan tâm là hóa đơn thật hay giả, việc anh nói là việc Viện kiểm sát với bên Công an quản lý, huống hồ những thứ này có phải là để cho người ngoài nhìn thấy đâu, không sao. Có điều anh không có hóa đơn chính thức đúng là khiến phòng tài vụ rất khó xử, đây là chế độ tài vụ, nếu kiểm tra, kế toán trưởng sẽ phải chịu toàn bộ trách nhiệm.
Tôi không biết Lâm Thăng nghĩ thế thật hay hắn chỉ muốn gây khó dễ cho Cảnh Phú Quý, có thể là cả hai.
Cảnh Phú Quý chĩa mũi về phía Lâm Thăng:
- Lâm tổng, nhân viên nghiệp vụ của chúng tôi đi tìm gái làm sao mà an toàn, thoải mái như các anh vào khách sạn, lại còn được lấy hóa đơn nữa, bọn họ toàn tới những nơi không lành mạnh, lấy đâu ra hóa đơn? Họ cũng muốn tới khách sạn, nhưng công ty có cho không? Chẳng qua cũng chỉ muốn tiết kiệm tiền cho công ty thôi.
Cảnh Phú Quý nói thế khiến Lâm Thăng nhất thời ngắc ngứ, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào, đành an ủi hắn:
- Đúng thế, đúng thế, các cậu vất vả cũng là vì muốn tiết kiệm tiền cho công ty, đều là đồng chí tốt của nhau, thế là được rồi.
Ai ngờ tôi vừa nói thế là Cảnh Phú Quý càng hăng hơn, chỉ tay ra ngoài cửa nói:
- Con mẹ nó cái suy nghĩ của đàn bà! Cô ta cũng không nghĩ xem là đi tìm gái có hóa đơn đỏ hay không? Lại còn đòi viết danh mục, hừ, giờ hay rồi, chẳng phải Bành Tiền Tiến viết rồi đó sao?
Tôi xua tay với hắn, nói:
- Được rồi, được rồi, người ta là con gái đã bao giờ làm cái trò đấy đâu, làm sao hiểu được.
- Cô ta chưa tìm gái, nhưng đã từng làm gái rồi! - Cảnh Phú Quý kích động buột miệng, tôi trợn mắt lườm hắn:
- Cậu nói câu này hơi quá rồi, đừng có không nể mặt tôi mà nói linh tinh.
Cảnh Phú Quý hừ mũi một tiếng, quay đầu sang hướng khác.
Nổi giận thì nổi giận, sự việc vẫn phải giải quyết, Lâm Thăng đưa ra ý kiến, nói:
- Chờ Lưu Hân tổng kết xong số liệu, tới lúc nào đó bảo Tần tổng cho một tờ hóa đơn đỏ là giải quyết được ngay, cô ta đã quen việc này rồi.
Tôi gật đầu tỏ ý thán phục Lâm Thăng:
- Không hổ danh là chuyên gia kinh tế, tôi với Cảnh Phú Quý không thể nào nghĩ ra được ý hay như thế.
Cảnh Phú Quý vẫn chưa nguôi lửa giận:
- Nếu cô ta không làm đổ cái công ty này thì tôi đi đầu xuống đất! - Rồi hắn đập cửa lao ra khỏi văn phòng, như một con gà trống đang giận dữ. Tôi hơi giận, buông ra một câu:
- Tôi để xem cô ta có tài năng gì mà tôi không biết!
Hồi học đại học, trong giờ triết, thầy giáo hỏi:
- Sinh là gì, tử là gì?
Hầu Kình nói:
- Sinh là ngẫu nhiên, tử là tất nhiên, tất cả đều không do bản thân mình kiểm soát.
Thầy giáo nói rất tốt, sau đó chuyển ánh mắt sang tôi, tôi đứng lên nói:
- Sinh là khổ nạn, tử là giải thoát. - Ánh mắt thầy