Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

hình như sau lưng thị trường cổ phiếu luôn có một con mắt nhìn chằm chằm vào tôi, nắm rõ các hành động của tôi như trong lòng bàn tay, một khi tôi ra tay là nó sẽ đi ngược lại phía tôi.
Sau đó tôi đọc trên báo thấy một nhà kinh tế học nổi tiếng nào đó nói thị trường cổ phiếu của Trung Quốc như một sòng bạc, khi đó tôi gằn giọng chửi đổng:
- Con bà nó, còn chẳng bằng sòng bạc!
Ở Macao tôi còn biết mình thua thế nào, nhưng trên thị trường cổ phiếu, hừ, cổ phiếu tốt nằm yên bất động suốt thời gian dài, còn cổ phiếu rác lao nhanh xuống đất như hỏa tiễn, đến một cơn gíó cũng không chạm vào được. Còn nữa, trong sòng bạc, tôi có thể được ngắm những màn trình diễn ba lê miễn phí, thưởng thức xăng-đuých, cà phê, trà miễn phí, còn trên thị trường cổ phiếu, không những nó vắt kiệt tiền của tôi mà còn khiến tôi vác lên mình cái tội danh “thằng ngốc”, “đáng đời”.
Tiểu Quân phục Hầu Kình sát đất, luôn miệng gọi anh Hầu rất thân mật, còn bảo anh Hầu lưu lại địa chỉ, lần sau nhất định phải gửi cho anh vài thùng bia Thanh Đảo chính tông. Tôi nói đừng gọi hắn là anh Hầu, nghe nó kỳ cục sao ấy, cứ như thể gọi Tôn Hầu Tử, người ta là ông chủ, gọi là “Hầu tổng”. Hầu Kình lập tức ngăn tôi lại:
- Gọi anh Hầu cũng được, nghe thân mật! Bây giờ ông tổng nhiều quá rồi, ông chủ sạp giày bên đường cũng gọi là ông tổng, nghe tầm thường lắm.
Tôi cố tình chửi xéo hắn, nói thế không được, ông là người có thân phận cao quý mà còn không gọi ông tổng thì người như tôi biết gọi ra sao?
Hầu Kình nhấp một ngụm bia nói, không sao, có ai gọi Lý Giai Thành là “Lý tổng” đâu? Tôi ồ một tiếng:
- Thì ra lý tưởng của mày cũng cao xa gớm nhỉ, dám so sánh với giàu nhất Trung Quốc cơ à?
- Không phải là so sánh, chỉ là học theo thôi.
Tôi chuyển chủ đề, hỏi hắn dạo này còn làm thơ không, hắn nhổ một bãi nước bọt, nói là viết cái con mẹ gì, thằng Hầu Kình biết làm thơ đã chết từ lâu rồi.
Tôi cười nói với Thanh Thanh:
- Thấy chưa, đến cả Hầu đại tài tử của chúng ta đều không làm thơ mà chuyển sang kinh doanh rồi, anh là cái thá gì!
Có một ngày, sau sự kiện Triệu Hữu Tài đi đòi nợ, anh ngồi trên sô-pha đọc tờ “Phương Nam cuối tuần”, thấy đưa tin một nhà thơ nhẩy lầu tự tử, để lại người vợ trẻ và đứa con chưa đầy tháng, tôi giơ tờ báo ra trược mặt Thanh Thanh, nói to:
- Em đọc đi, em nói thà anh làm nhà thơ chứ không muốn anh làm thương nhân, đây là kết quả của vợ nhà thơ đây này.
Thanh Thanh không trả lời tôi, nhưng tiếng bát đĩa va vào nhau rất to, lúc ăn cơm cô ấy chỉ ăn mà không nói gì, sau đó mãi mới nặn ra một câu:
- Anh muốn kiếm tiền em cũng không phản đối, nhưng anh đừng biến mình trở nên thực dụng và tầm thường như thế được không? Anh giữ lại một chút thanh cao của người có học vấn được không?
Tôi nói anh không thực dụng thì lấy đâu ra tiền để nuôi cái nhà này, thanh cao là kẻ thù của kiếm tiền, chẳng đáng một xu! Sau đó tôi buông bát bỏ đi.
Lúc ngủ, tôi có chút ý định, cố ý ngồi ho ở đầu giường, cô ấy vẫn không có phản ứng gì, tôi nghiêng người qua:
- Tặng cho em một câu nữa, nhà văn người Mỹ Salinger trong tác phẩm “Người canh ruộng lúa mạch” đã nói, người trưởng thành có thể sống một cách thấp hèn vì lý tưởng cao thượng của mình. Anh là loại người đó, đây là biểu hiện của việc có trách nhiệm nếu anh ích kỷ như các nhà thơ, chỉ quan tâm tới vinh quang của bản thân thì sẽ hại chết cả nhà, em hiểu không?
Thanh Thanh quay lưng về phía tôi, lẩm bẩm:
- Nhà thơ có gì không tốt, tự sát nhưng tình cảm vĩnh hằng hơn là người nào đó lúc nào cũng tự coi mình là giỏi, vì tiền vợ cũng bán!






Sinh viên si tình
UỐNG RƯỢU HOA
Đã mấy ngày không liên lạc gì với Dương Hùng Vĩ, chắc chắn là hắn đã nghe nói tới chuyện tôi lấy lòng được Lôi tổng, giọng điệu trong điện thoại hơi bất thường:
- Lấy lòng được Lôi tổng là quên hết anh em rồi?
Câu này mang hai lớp nghĩa, vô cùng sắc bén, mối quan hệ giữa hắn và Lôi tổng giờ đang rất đặc biệt, Lôi tổng tuy là Tổng Giám đốc, nhưng dù sao cũng mới đến, Dương Hùng Vĩ là kẻ có thực quyền trong công ty, bởi vậy lời nói của hắn rất có trọng lượng, nhưng người quyết định cuối cùng vẫn là Lôi tổng, trong chuyện phân quyền mua hàng, hai người tất nhiên có chút mâu thuẫn. Người làm ăn chúng tôi chỗ nào cũng phải thắp hương, không được đắc tội ai, nếu không, chẳng khác nào dựng một bức trường ngay trước mặt mình, muốn mọi con đường đều thông, việc gì cũng phải thận trọng, nếu hắn thực sự tưởng rằng tôi thấy lớn quên nhỏ là phiền phức lắm. Việc này tôi cũng từng lĩnh giáo rồi, đó là lần hợp tác với một nhà xưởng ở Thuận Đức, tôi đã “giải quyết” xong Tổng Giám đốc, Trưởng phòng Mua hàng và Trưởng phòng Kỹ thuật, tưởng đâu mọi chuyện đã xong nhưng lại quên không lo lót cho đám nhân viên mua hàng và thủ kho bên dưới, thế là rõ ràng đơn đặt hàng đã nhận được cả tuần rồi nhưng trước ngày hết hạn trên đơn một ngày mới gửi cho chúng tôi, hơn nữa còn chú thích: Không giao hàng đúng hẹn sẽ bị hủy đơn! Đúng l