Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

à không cho chúng tôi thời gian chuẩn bị, khiến tôi trở tay không kịp. Đến khi chuyển hàng tới nhà kho còn phải xếp hàng, hết giờ làm là cái gã thủ kho lập tức thay quần áo ra về, không quan tâm tới việc hàng của chúng tôi mới chuyển đến một nửa, khiến tôi điên tiết chỉ muốn đánh nhau. Bị rắn cắn một lần nên tôi khôn ra, cũng học được nhiều kinh nghiệm từ Dương Hồng Năng và Triệu Hữu Tài, chỉ cần bước chân vào địa bàn của khách hàng là ai cũng phải lấy lòng, gặp ai cũng phải cười. Ngày lễ ngày tết là bắt phòng Bán hàng liệt kê ra từng cái tên, bất cứ ai có liên quan đều phải dùng bánh trung thu hoặc thẻ mua hàng để “biếu xén”, thà tặng nhầm mười người còn hơn bỏ xót một người!
Tôi quay người ra sau, tay phải giữ lấy lưng ghế phụ, nhìn họ nói:
- Sorry, vừa nãy tắc đường quá, lát nữa anh sẽ xoa bóp miễn phí cho các em được không?
Cô nàng tên Tiểu Cầm để tóc mái nói:
- Xì, em chẳng thèm, như thế khác nào đưa dê vào miệng cọp!
Cô nàng còn lại tên Tiểu Mỹ thắt bím hai bên thấy tôi chỉ nhìn chằm chằm vào quần áo của cô thì nói:
- Có gì không đúng à?
Tôi nói:
- Chẳng có gì, chỉ là cảm thấy con gấu này hạnh phúc quá.
Mỹ mặc một chiếc áo phông cổ tròn màu trắng, trước ngực in hình một con gấu hoạt hình, hai bàn tay gấu vừa vặn đặt lên bầu ngực của Tiểu Mỹ. Tiểu Mỹ nhìn xuống, lập tức hiểu ra, vội vàng đưa hai tay ra trước ngực, luôn miệng giậm chân nói:
- Anh Phi xấu xa! Xấu hơn cả anh Hoàng.
Anh Hoàng mà cô nói là Hoàng Lực, tôi quen Tiểu Mỹ là nhờ hắn giới thiệu, lần đó sau khi “happy” ở trung tâm Tụ Long xong, tôi dặn dò đưa mấy cô gái vào “phỏng vấn”, Hoàng Lực lập tức ấn tôi xuống, nói chờ lát nữa có mấy cô gái tới, đều là sinh viên ở gần đây:
- Giới thiệu cho anh mấy em sinh viên, đổi khẩu vị một chút!
Tôi buột miệng nói:
- Thế tiền boa chắc đắt lắm? – Hoàng Lực nhìn tôi như nhìn người ngoài hành tinh:
- Tiền boa? Được ăn, được uống còn phải boa cái gì?
Lần đó có bốn cô gái tới, trong đó có Tiểu Mỹ và Tiểu Cầm. Họ ở chung một phòng trong ký túc, đều là người mới, trang điểm ăn mặc hơi lạ, há miệng là “oa”, đóng miệng là “ngất”, vừa ngồi xuống là đã vội vàng giành micrô, giành điều khiển từ xa, mấy bài như “Em là hoa hồng của anh” hay “Đôi cánh vô hình” được họ chọn liên tục rồi cãi nhau là ai hát hay hơn, ai hay bị hát sai nhạc. Tôi hài lòng về Tiểu Mỹ nhất trong số bốn người này, nước da trắng nõn nà, chiếc áo rộng rãi không che được bầu ngực căng tròn của cô. Chiêu này là Lâm Thăng dạy tôi, nói là nhìn đàn bà không thể chỉ nhìn vào phục trang của cô ta, ánh mắt phải có khả năng xuyên thấu, phải thông qua biểu tượng bên ngoài mà nhìn vào bản chất, ngực to có thể là do độn thêm, eo nhỏ có thể là do thắt lại, bây giờ đồ giả quá nhiều! Thế nên tôi thường quan sát Tiểu Mỹ ở nhiều góc độ khác nhau, khi hai tay cô cầm lên micrô đặt lên khóe miệng và say sưa hát, tôi nhớ tới động tác kinh điển trong phòng mát xa. Khi cô hát hết một bài, tôi vỗ tay, sau đó dịch sang ngồi cạnh cô, nói:
- Người đẹp hát hay quá, ký cho anh một chữ! – Tiểu Mỹ hơi kinh ngạc:
- Ký tên? Tên của em không đáng tiền đâu!
Tôi nói:
- Hôm nay không đáng tiền nhưng ai dám đảm bảo năm năm sau em không trở thành người nổi tiếng? Anh tranh thủ lúc này em vẫn chưa trở thành người nổi tiếng để xin em chữ ký, năm năm sau nó sẽ đáng tiền, như thế gọi là “mua vào lúc rẻ”! – Tiểu Mỹ bật cười ha ha, nhìn tôi đánh giá:
- Không ngờ anh cũng hài hước ra phết.
Vùa nghe thấy câu này là tôi đã biết mấy lời đường mật ban nãy đã có hiệu quả, cá đã cắn câu, thế là tranh thủ ngay, nhưng không trực tiếp hỏi xin số điện thoại của cô mà chỉ nói gửi một tin nhắn đố để kiểm tra cô, cô vừa nghe thấy thế đã vỗ tay nhảy loạn lên:
- Đây là thế mạnh của em, anh không làm khó anh được đâu!
Tôi bật cười trong lòng, đừng có mừng quá sớm, em còn chưa biết câu hỏi mà anh đặt ra cho em kia mà. Tôi ấn điện thoại một hồi, rồi chọn ra một tin nhắn đặc sắc mà tôi sưu tầm được gửi cho cô. Tiểu Mỹ đọc to từng từ, không hề có cảm giác xấu hổ như tôi tưởng tượng, chỉ lườm tôi một cái, sau đó nghiến răng, cắn môi, lông mày cau tít lại, làm ra vẻ trầm tư suy nghĩ.
- Người đẹp không đoán được phải không, có cần gợi ý không?
- Mấy cái đồ hạ lưu này của anh chắc chắn là em không đoán ra được!
- Không được cứ nói là không được, việc gì phải nói đề bài của anh là hạ lưu?
Tiểu Mỹ cau mày, hai tay chống nạnh:
- Khai thật đi, nói mau, nếu không bổn cô nương không chơi với anh nữa!
Tôi kéo cô lại gần, ghé sát miệng vào tai cô, nói ra hai từ, đầu tiên cô khựng lại, sau đó cười ha hả, hai chân nhấc lên đung đưa loạn xạ, nhân lúc cô cười, tôi ôm lấy eo cô, nói là hôm nào đó sẽ mời em đi ăn. Cơ thể cô thoáng chuyển động, nhưng không hề phản kháng, liếc tôi một cái, nói:
- Em thích ăn hải sản lắm!
Tôi nói hải sản có là gì, bào ngư vi cá cũng được. Tiểu Mỹ càng hứng thú hơn, chủ động hỏi tôi làm gì, tôi lập tức nhớ tới Dương Hồng Năng, nói là “làm gà” (Từ “gà” và từ “máy” trong tiếng Trung có cách phát âm giống