Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
hông nói nữa, kéo thẳng cô lên xe.
Suốt chặng đường, Tiểu Ái đều không nhìn anh, ôm túi xách nhìn ra ngoài cửa xe, im lặng như búp bê. Chiếc xe chạy ra khỏi khu vực thành phố, sau đó dừng tại khu mộ dưới chân núi. Dung Kỳ đã tắt đèn nhưng chưa xuống xe và cũng không để Tiểu Ái xuống. Cửa giữa vẫn đóng, anh nghiêng đầu chăm chú nhìn khuôn mặt tủi thân quay đi của cô, những ngón tay thon dài, trắng trẻo nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Tiểu Ái đưa tay hất đi, nhưng vẫn không nhìn anh. Không khí trong xe dường như trở nên ngột ngạt hơn, cô có cảm giác khó thở.
“Tiểu Ái…” Âm thanh nhẹ nhàng, pha chút khàn khàn, có vẻ rất mệt mỏi không hề giống một Dung Kỳ luôn vời vợi trên cao chút nào.
Trong nháy mắt, trái tim cô dường như nhói đau, cho dù đó chỉ là giây phút ngắn ngủi, cho dù cô không muốn thừa nhận một chút nào.
“Đủ rồi! Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên, tôi rất bận, không có nhiều thời gian.” Tiểu Ái không thể nào chịu đựng được sự suy tư trầm lặng này nữa.
Tuy nhiên, anh lại đột ngột ôm lấy cô, cánh tay mạnh mẽ, vòng qua bả vai, ôm chặt cô vào lòng. Khuôn mặt bị ép lên vai anh, mùi hương thanh tịnh quen thuộc bay vào mũi, khiến cô gần như chết chìm trong đó.
“Buông tôi ra! Dung Kỳ, anh buông tay ra cho tôi!” Tiểu Ái thật sự hối hận vì giữa đường đã không nhảy ra khỏi xe.
Dung Kỳ giữ chặt Tiểu Ái trong lòng, khiến cô ra sức giãy giụa, những lời mắng giận ban đầu sau cùng dần nén xuống, chuyển thành lời cầu xin yếu ớt.
Bây giờ chỉ cần anh buông tay ra, cô không quan tâm trước mặt mình anh hèn mọn, đáng thương đến đâu. Cô chỉ nghĩ mình thật sự sắp điên rồi, trong đầu cô hiểu rõ anh là anh trai cô, nhưng cơ thể lại đắm mình trong vòng tay ôm ấp ấy. Hai con người trong cô như đang giằng xé, khiến cô sắp vỡ vụn.
Tiểu Ái nhớ lại những lời Trân Gia từng nói, anh yêu cô sâu đậm nhiều đến nhường nào. Rồi cô lại nghĩ đến những năm tháng sống cùng nhau, anh duy trì sự xa cách, lạnh nhạt khiến cô luôn cho rằng anh ghét cô. Tiểu Ái nghĩ đến nụ hôn chỉ thuộc về những người yêu nhau vào buổi sáng sớm tuyết bay trong gió, anh làm cách nào để thoát khỏi thân phận của người anh trai? Và vào đêm mưa gió bão bùng đó, trong chiếc du thuyền lắc lư, anh và cô mất đi kiểm soát quấn vào nhau một cách sa đọa.
Sau khi cùng Thôi Thái Dạ thử qua chuyện đó, Tiểu Ái không thể nào giống trước kia, như đinh đóng cột nói với chính mình rằng tất cả là lỗi của anh.
Đúng vậy, Tiểu Ái luôn tự nói với chính mình rằng, đêm hôm đó do cô bị thương ở trán, toàn thân yếu ớt không có sức lực, vì thế mới bị ép làm chuyện sai lầm. Nhưng hiện tại cô đã hiểu rõ, trong đầu tình nguyện hay không và thân thể có thuận theo hay không hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Thật là vô liêm sỉ! Tiểu Ái hung hăng mắng chính mình.
Cuối cùng Dung Kỳ cũng buông lỏng tay. Tiểu Ái lập tức vượt qua anh mở khóa cửa xuống xe. Sau khi hít từng ngụm lớn không khí trong lành, lạnh giá vào phổi, cô mới có cảm giác như mình được sống lại. Nhưng lúc đó, Tiểu Ái lập tức bị anh túm chặt rồi lẳng lặng kéo một mạch về phía trên núi.
Khu mộ này thực ra rất gần với phần mộ của ông nội và bà nội Tiểu Ái, nhưng cô lại không hề biết. Cô lạ lẫm với nơi này, bởi vì trước giờ cô chưa từng đến đây. Và ngay cả bố cô, cũng chưa từng đến.
Tiểu Ái liên tục giãy giụa, mưu tính thoát khỏi ngón tay anh. Anh tăng thêm lực tay, tiếng “hic hic” vì đau đớn lập tức phát ra. Lông mày anh nhíu lại, vội bước chân và dùng lực kéo cô đến trước một ngôi mộ. Đã rất nhiều năm rồi anh không đến đây, những mảng kí ức đau buồn, mờ nhạt ngày nhỏ, khiến anh rất ít đến nơi này.
Người phụ nữ trên bức ảnh bia mộ có khuôn mặt trẻ trung, dung mạo xinh đẹp, hoàn mĩ đến không tưởng, thần thái dịu dàng, trầm tĩnh. Cho dù chỉ là một tấm ảnh đen trắng nhỏ nhưng vẫn có thể khiến cho người ta phải chăm chú ngắm nhìn, không rời mắt.
Tiểu Ái liếc nhìn người bên cạnh, lấp tức như hiểu ra. Người phụ nữ này là mẹ ruột của Dung Kỳ, cũng là người vợ đầu tiên của bố.
Thật không ngờ, lại có thể là người phụ nữ sắc nước hương trời như thế này. So với người mẹ dung mạo bình thường của cô, người phụ nữ này không biết là xinh đẹp hơn bao nhiêu lần. Chả trách vì thế lại sinh ra được người con như Dung Kỳ. Nhưng cô chợt không hiểu, tại sao bố lại ly hôn với người phụ nữ như thế này chứ?
“Tại sao lại đưa tôi đến nơi này?” Tiểu Ái nhìn chiếc cằm với đường vòng cung dịu dàng, khẽ hỏi.
Anh quay đầu nhìn cô, cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn đã lạnh băng nhét vào trong túi quần. Động tác này vô cùng thân mật, lặng lẽ, khiến cô muốn rút ra, nhưng lại bị sự sắc bén giữa hàng lông mày anh làm cho khiếp sợ. Gì chứ? Còn dùng ánh mắt giết người để lườm cô sao? Tiểu Ái “hừ” một tiếng, nhưng những ngón tay dần dần ấm lại dưới hơi nóng của cơ thể anh.
Đây là chuyện gì chứ? Thật là khó xử! Tiểu Ái bất lực và chỉ có thể yên lặng đứng cùng anh trước bia mộ. Họ đứng trong nghĩa địa rất lâu, anh không nói một câu nào, cô cũng chẳng buồn mở lời mà chủ yếu chỉ thấy lạnh. Mùa đông trên núi gió thổi càng lớn, đứng một lát c