Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

phải ai cũng vui mừng sao?
Những lời này Tiểu Ái không thể nói lên được, không phải cô không muốn, mà là Thôi Thái Dạ không cho cô cơ hội. Anh ta nói anh ta chưa ăn cơm đã đến tìm cô, muốn cô làm đồ ăn cho anh ta nữa. Cô chỉ biết pha mỳ, đúng lúc bữa tối cô cũng chưa ăn no, liền pha luôn hai bát. Ăn xong Tiểu Ái nghĩ Thôi Thái Dạ sẽ đi, kết quả anh lại nói trên ti vi có trực tiếp bóng đá, bắt cô phải xem cùng.
Lúc đó cũng gần một giờ sáng, cô mệt đến muốn chết, chỉ mong được quay về phòng ngủ, bên không khách khí đuổi khách. Kết quả Thôi Thái Dạ lại bảo cô quay về phòng ngủ trước, dáng vẻ giống hệt như chủ nhà. Tên này rốt cuộc cố chấp ở chỗ nào vậy? Không phải cô đã nói muốn chia tay rồi hay sao?
Tiểu Ái kìm nén mệt nhọc chuẩn bị nói chuyện thâu đêm với Thôi Thái Dạ, thì anh ta lại bày ra bộ mặt cô vướng víu, liên tục bảo cô đi ngủ, đừng ngăn cản anh ta xem bóng đá. Tiểu Ái vô cùng bực mình, đành cho qua, hai chữ quan trọng nhất cô cũng đã nói rồi, còn về việc anh ta có nghiêm túc nghe cô hay không, cô không quản được.
Ngày hôm sau, khi cô thức dậy Thôi Thái Dạ đã đi rồi. Lúc cô đến Sun, Châu Châu nói ông chủ đã bay về Singapore. Người này hình như bình quân một tháng phải bay về Singapore một lần, xem ra hoàn toàn là do vị lão thái gia bá vương ở nhà quấy rồi. Châu Châu đưa cho Tiểu Ái một chiếc hộp màu đen hình chữ nhật dài, nói là ông chủ trước khi đi dặn dò đưa cho cô.
Trong chiếc hộp là một chiếc áo dạ hội xinh đẹp. Đây là kiểu dáng mới trong bộ sưu tập mùa xuân của Phạm Tư Triết.
Bên trong còn kèm theo một tấm thiệp: “Tối mai anh sẽ quay về, tám giờ tối mai em mặc chiếc váy này đợi anh, sẽ có niềm vui bất ngờ dành cho em đó.”
Khóe mắt Dung Tiểu Ái lại không ngừng co giật.






Hãy ở bên em
Tư Nhã nghe xong, ném vút chiếc váy dạ hội ngắn bằng vải voan mỏng rồi nói: “Vì thế, đây chính là lý do cậu đột ngột chạy đến chỗ mình muốn tạm trú sao?” Cô thở dài: “Cái ổ đáng thương của tôi ơi!”
“Gần đây cậu đã đóng mấy bộ phim, cát-xê cũng không phải ít. Tại sao không đổi đến nơi rộng hơn một chút?”
“Tự mình lo liệu mọi thứ chả lẽ không cần tiền hay sao?” Tư Nhã nhìn cô khinh thường: “Mình thấy cậu được Thôi Thái Dạ bao dưỡng quá tốt rồi nên chẳng biết gì về nỗi khổ cực của người đời nữa.”
“Đừng nói cứ như mình và anh ta là tình nhân vậy chứ! Từ ngày hôm qua, mình và anh ta chỉ là quan hệ giữa ông chủ và người làm thuê.” Nói đến đây, điện thoại Tiểu Ái vang lên, Tư Nhã trêu chọc nói là điện thoại gọi đến đòi mạng. Tiểu Ái nhìn số, hóa ra là Trân Gia, đúng lúc cô ấy đi cùng Văn Nhã Địch đến thành phố S, vì phải ở lại một thời gian nên muốn tìm Tiểu Ái ăn cơm.
Nhớ đến đôi mắt đẹp lạnh lùng ấy, Tiểu Ái chợt có cảm giác nhói đau âm ỉ trong tim, tựa hồ như có ai đó đang bóp nghẹt. Gần đây, cô thường xuyên như vậy, chỉ cần nhớ đến anh thì mọi giác quan đều không tự chủ được. Lúc đầu, Tiểu Ái còn thấy căm ghét và cố ý loại bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí, nhưng hiện tại cô tạo cho mình thói quen và dần chấp nhận nó.
Tiểu Ái ngồi bên Trân Gia rất lâu. Khi trời vừa sáng, thấy Trân Gia mệt quá ngủ thiếp đi, cô liền lái xe đưa bạn về khách sạn.
Hôm sau, Tiểu Ái quyết định đợi Thôi Thái Dạ ở công ty. Bộ quần áo anh tặng, cô sẽ không mặc, niềm vui bất ngờ cô cũng không muốn, nhưng có vài lời cô phải thận trọng nói với anh một lần nữa. Tuy nhiên, sau bữa trưa Tiểu Ái nhận được điện thoại từ nhà gọi đến. Giọng nói của mẹ có phần hoảng loạn, bà nói sáng sớm nay bất ngờ nhận được thư chuyển phát nhanh. Lúc mở thư ra thì giật nảy mình khi bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm định kỳ hai triệu nhân dân tệ. Đứng tên tài khoản là bố cô, nhưng chữ kí chuyển phát nhanh lại là Dung Kỳ. Ông bà Dung gọi điện cho Dung Kỳ, nhưng di động của anh luôn trong tình trạng tắt máy. Bà Dung không hiểu vì sao Tiểu Kỳ lại bất ngờ gửi cho họ một khoản tiền lớn như vậy. Trong lòng đang rất lo lắng không biết anh đã xảy ra chuyện gì, bà gọi điện muốn Tiểu Ái tìm anh hỏi cho rõ ràng.
Sau khi gác máy, Tiểu Ái lập tức gọi cho Dung Kỳ, nhưng điện thoại của anh vẫn không liên lạc được.
Kể từ khi Dung Kỳ bán nhà quay về thành phố Z, và nhất là sau chuyện trên du thuyền, Tiểu Ái chưa lần nào hỏi han đến anh. Giờ đây, cô hoàn toàn không biết mấy tháng nay anh sống ở đâu và đã làm những gì? Tuy từng gặp bạn bè anh, nhưng Tiểu Ái không có số điện thoại của họ. Không ngờ, khoảng cách giữa cô và anh càng lúc càng xa như vậy. Cô không hề biết chút thông tin gì về tình trạng hiện nay của Dung Kỳ. Nói cách khác, từ trước đến giờ cô chỉ căm ghét và xem thường chứ hoàn toàn không quan tâm đến anh.
Cuối cùng, Tiểu Ái nhờ Châu Châu thử dùng mối quan hệ của anh ta trong giới showbiz, liên lạc với cánh phóng viên xem có ai chụp được hoặc là biết hành tung của đạo diễn Aki không.
Sau một tiếng, qua nhiều nguồn tin, một người bạn của Châu Châu đã hồi âm lại nói rằng Dung Kỳ sắp rời khỏi Trung Quốc trong vài ngày nữa.
Tiểu Ái lập tức gọi điện