Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.

háy trên màn hình la Thôi Thái Dạ. Cô lập tức trộm cười: “Hóa ra anh ta đoán ra chuyện này có liên quan đến cậu, nên đang trên đường đến tóm cậu phải không? Không nhận à? Người ta là đại gia đó!”
Tiểu Ái nhanh chóng bấm nút tắt điện thoại: “Đùa à? Bây giờ mà nhận điện thoại của anh ta thì chẳng khác gì tự chui đầu vào lưới! Cứ để anh ta gọi đi, dù sao cũng không bắt nổi mình.”
“Chưa chắc đâu!” Tư Nhã chăm chú nhìn về phía sau Tiểu Ái ý tứ sâu xa. Trên con đường khá hẹp, một chiếc xe thể thao màu trắng bạc đang từ từ chạy đến. Tiểu Ái quay đầu, đúng lúc nhìn thấy một bóng hình cao lớn bước ra khỏi xe. Đó là xe của Nhị thiếu gia họ Thôi.
“Sao cậu không nhắc mình sớm?” Tiểu Ái chân tay hoảng loạn bỏ lại bát mì, nhân lúc quán đang đông người, vơ vội cặp sách toan bỏ chạy. Kết quả bị Tư Nhã đập tay vào mặt bàn quát: “Này! Bát mì xào cậu còn chưa ăn hết đã vội đi đâu chứ? Không phải do cậu trả tiền thì không đau lòng chứ gì? Dám lãng phí thức ăn của mình, Chủ tịch Mao đã dạy trong điều kiện khó khăn phải biết trân trọng tất cả đồ ăn trước mắt mình.”
“Xin cậu đấy, Chủ tịch Mao nói ra câu đó lúc nào?” Tiểu Ái muốn bỏ chạy nhưng không kìm được, cất lời phản kháng, đúng lúc này Thôi Thái Dạ chỉ còn vài bước chân nữa là đến bên cạnh cô.
“Bé con, đang tìm hiểu những lời trích dẫn của Chủ tịch Mao đấy à! Anh cũng thấy rất hứng thú. Hay là chúng ta tìm một chỗ nào yên tĩnh tìm hiểu đi?” Nói vậy, nhưng tay anh ta đã nắm chắc lấy cánh tay Tiểu Ái. Giờ cô có muốn bỏ chạy cũng không nổi, đành chịu bị cưỡng ép kéo lên xe.
Tiểu Ái vịn tay vào cửa kính nhìn về hướng người bạn thân với ánh mắt cầu cứu, nhưng Hình Tư Nhã kia lại làm động tác cắt cổ với cô, sau đó còn gạt toàn bộ số mì xào còn lại trong đĩa Tiểu Ái vào đĩa của mình, ăn một cách ngon lành.
Đáng ghét… Đồ xấu xa!






Hẹn hò
Khi màn đêm buông xuống, thành phố lên đèn, ánh sáng lấp lánh như bảy sắc cầu vồng, cùng dòng xe đang nối đuôi nhau trên đường tạo thành một đại dương ánh sáng. Xe chạy một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa tới địa điểm muốn đến. Vì chỉ kịp nhét vội ít thức ăn nên lúc này dạ dày Tiểu Ái bắt đầu co thắt, không những thế còn biểu tình phát ra những tiếng kêu ọc ọc. Thôi Thái Dạ nghe thấy quay đầu nhìn cô, khóe miệng cong lên: “Đói rồi à?”
Rõ ràng biết rồi còn cố ý hỏi, vô vị! Tiểu Ái ôm bụng, không thèm để ý đến Thôi Thái Dạ. Lúc mới lên xe cô còn lo lắng, nhưng ngẫm lại, chuyện dẫu sao cũng đã làm rồi, với lại do anh ta không giữ lời trước, cô lại chẳng nợ nần gì anh ta cả, làm sao phải sợ chứ? Vì thế Tiểu Ái quyết định lấy tĩnh chế động, bất biến ứng vạn biến, xem hôm nay anh ta xử trí cô thế nào.
Xe chạy được hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đến nơi. Họ vừa đến một thành phố khác, yên tĩnh hơn nhiều so với thành phố S, hơn nữa đây lại là một thành phố đẹp. Chiếc xe chạy dọc ven hồ, rồi dừng lại trước một tòa biệt thự được làm theo phong cách gỗ mộc kiểu phân lô. Lẽ nào anh muốn bán cô? Dung Tiểu Ái hoài nghi tự hỏi.
“Yên tâm đi! Anh sẽ không bán em đâu. Không phải em đói sao? Mau xuống xe!” Thôi Thái Dạ đưa chìa khóa xe cho người quản gia đang nghênh đón ở phía trước, rồi đi thẳng vào trong biệt thự.
Tiểu Ái thoát khỏi tay Thôi Thái Dạ, tránh sang một bên quan sát xung quanh. Căn phòng có một ban công, nhưng đáng tiếc cánh cửa kính đang đóng nên không biết đã khóa hay chưa, nếu chưa khóa thì đây cũng là tầng hai, nhưng bên dưới là hồ, có nhảy xuống chắc cũng không chết được. Chỉ là toàn thân sẽ ướt như chuột lột, trong người lại chỉ có mười mấy đồng thì quay về thành phố S bằng cách nào chứ? Gọi điện cho Dung Kỳ kêu cứu? Rồi nói rằng người bạn tốt nhất của anh đã bắt cóc em gái của anh ư?
Thôi đi, cô tưởng tượng đến phát sợ! Được rồi, dù sao cũng chỉ có con đường chết. Thôi Thái Dạ có đáng sợ thế nào, cũng không thể đáng sợ bằng Dung Kỳ!
“Em…” Thôi Thái Dạ định nói bỗng bị Tiểu Ái cất lời.
“Đúng! Đoạn đối thoại ghi âm trên mạng là do chính tôi làm đó! Nhưng anh không thể trách tôi được, vô duyên vô cớ mất đi một vai diễn tốt như, tôi có thể không tức giận sao? Huống hồ, gần đây tôi đang cần tiền gấp. La Vy làm vậy, khiến tôi thực sự bị đả kích nặng nề! Ai bảo cô ta dám diễu võ giương oai, vừa hay gặp phải tôi, dạy dỗ một chút có gì quá đáng chứ! Cả anh nữa!” Cô nhìn anh đầy khinh bỉ: “Hợp đồng đã kí rồi, nhưng ngay sao đó lại chơi trò mất tích, lẽ nào anh muốn tôi ngồi chờ chết sao?”
Thôi Thái Dạ đợi Tiểu Ái nói xong, khóe miệng cong lên: “Anh có nói lời nào trách móc em chưa?”
“Không trách tôi sao lại đến bắt tôi đến đây?” Cô không tin. Anh ta đã bỏ một số tiền lớn ra để đầu tư vào bộ phim dài tập, lẽ nào bị người khác gây chuyện mà coi như không có chuyện gì xảy ra sao?
“Mấy ngày trước anh hơi bận, không về kịp để giải thích với em. Thực ra chuyện giữa La Vy và đạo diễn Lưu, anh không phải không biết. Trong giới này, muốn che giấu hoàn toàn là điều không thể. Vai diễn đó, cô ta muốn thì cứ để cô ta lấy đi, cô ta cũng coi như


Disneyland 1972 Love the old s