Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1831 lượt.
ay cả bây giờ khi anh ấy đã trở thành đạo diễn tên tuổi quốc tế, em cũng chưa từng nghĩ đến việc muốn nhờ anh ấy để đạt được cái gì.”
Thôi Thái Dạ nhìn cô chăm chú, cười nói: “Hai người đúng là anh em, ngay cả cách nói chuyện cũng rất giống nhau. Còn nhớ lúc mới quen nhau ở Mỹ, cậu ta đã từng nói, bất luận cậu ta làm gì, nghĩ gì, gia đình cậu ta đều không biết, chính vì thế cậu ta có thể chẳng phải băn khoăn điều gì, cứ thế bước tiếp trên con đường mà mình mong muốn.”
“Thôi đi! Anh ta chỉ biết nghĩ cho bản thân mình chứ có coi ai ra gì!” Tiểu Ái rít lên: “Thật không thể tượng tượng nổi, với tính cách quái gở đó của anh ta, sao lại có kiểu người bạn như anh chứ?”
“Anh hả? Kiểu gì vậy? Đẹp trai hào phóng? Hay công tử hào hoa nhiều tiền?”
“Nhị thiếu gia! Anh không thành thật rồi!” Tiểu Ái liếc nhìn ánh mắt bất lực của Thôi Thái Dạ.
“Bé con! Em muốn nói, một người nghiêm chỉnh lãnh đạm lại nghiêm khắc, thanh khiết như Dung Kỳ, tại sao lại kết bạn với một người đã quen phong lưu như anh chứ gì?”
“Đó là anh tự nhận, không phải em nói đấy nha!” Cô nháy nháy mắt.
“Em thấy anh phong lưu sao?” Thôi Thái Dạ chăm chú nhìn Tiểu Ái, sự rạng rỡ trong đáy mắt đã giảm bớt.
“Sự thật mà, mọi người đều thấy cả, sao anh phải hỏi em chứ?”
Thôi Thái Dạ mỉm cười: “Bé con! Có lúc mắt thấy tai nghe, song không có nghĩa đó là chân tướng sự thật. Nhiều lúc, chúng ta bị những biểu hiện bên ngoài đánh lừa, bởi vì ý nghĩ và tư lợi trong lòng rồi tự cho là đúng mà đi đến quyết định.”
“Nếu tai đã nghe thấy, mắt cũng nhìn thấy mà không được coi là sự thật. Vậy chúng ta còn có thể tin cái gì?”
“Cảm giác!” Anh vuốt nhẹ sống mũi cao thẳng của Tiểu Ái: “Cho dù không có giác quan thứ bảy, cũng phải dùng giác quan thứ sáu của em mà cảm nhận!”
“Ai thèm để ý đến cục băng đó! Người nào lại gần thì ngay lập tức bị đông cứng như vậy, còn cảm nhận được cái gì nữa chứ!” Tiểu Ái lẩm bẩm, đem chuyện quay phim hôm trước ra oán thán một hồi: “Chỉ biết mắng em, làm đạo diễn thì đã có gì ghê gớm, lúc nào cũng ngạo mạn, lại còn dương dương tự đắc!”
“Em cho rằng đạo diễn lớn ngày một ngày hai mà có thể thành danh được ư?” Thôi Thái Dạ thở dài, vuốt vuốt mái tóc rối của Tiểu Ái: “Khi đem so sánh thì giới điện ảnh trong nước thật sự chưa đủ khốc liệt. Một người phương Đông với khuôn mặt còn xinh đẹp và góc cạnh hơn cả phụ nữ như Dung Kỳ, đặt vào nơi đó quả như một chú cừu béo lạc giữa bầy sói. Phụ nữ muốn có được cậu ấy, đàn ông cũng vậy. Nhưng cậu ta lại luôn giữ thái độ lạnh lùng băng giá, không chỉ xã giao ngoài mặt, mà ngay cả trên phim trường cũng vậy, không hề để ý đến bất cứ ai. Chính vì vậy, cậu ta đã đắc tội với không ít người. Ngay đến vị giáo sư vốn có mối quan hệ tốt với cậu ta, cũng vì cầu xin tình yêu không được, liền tìm cách loại bỏ. Ông ta loại cậu ấy khỏi danh sách tham dự cuộc thi Phim điện ảnh lần thứ X của Học viện, đồng thời nói rằng cậu ta không chỉ đồng tính luyến ái mà còn mắc phải căn bệnh HIV/AIDS, mưu đồ dựa vào vẻ đẹp của mình quyến rũ ông ta để có cơ hội đoạt giải. Khi cả Học viện dấy lên tin đồn đó, anh trai em chỉ lẳng lặng rút khỏi cuộc thi, không mảy may biện bạch thanh minh cho mình. Cậu ta bắt đầu độc lập làm phim, đồng thời dùng hình thức giấu tên gửi tới các công ty điện ảnh. Cũng chính vào giai đoạn đó anh quen biết cậu ta…”
Thôi Thái Dạ nhớ lại những ngày đầu mới quen Dung Kỳ, kể lại từng chút một cho Tiểu Ái nghe. Cùng là người Hoa ở nơi đất khách, nhưng một người xuất thân quý tộc còn một người là thường dân; một người phong lưu và một người thanh khiết; một người phóng khoáng còn một người lạnh lùng. Giữa hai người họ, ngoài điểm chung duy nhất là đến từ một quốc gia, thì chẳng còn tìm được nét gì tương đồng nữa. Vậy mà làm thế nào, họ lại trở thành tri âm tri kỉ của nhau? Có lúc, cơ sở tạo nên tình bạn giữa những người đàn ông thật khó có thể hiểu nổi.
Dung Tiểu Ái chợt im lặng, mặc dù cũng đã biết Dung Kỳ ở nước ngoài sống cuộc sống không hề thoải mái, nhưng những lời Thôi Thái Dạ nói vẫn vượt quá sức tưởng tượng của cô. Nếu như trước đây biết được những điều đó, cô sao có thể nhận tiền của anh một cách thoải mái như vậy? Hai nghìn tệ trong nước là nhiều, nhưng nếu đổi thành đô la Mỹ thì số tiền đó không đến ba trăm đô ít ỏi. Cũng vì nghĩ như vậy nên Tiểu Ái cứ thản nhiên tiêu dùng.
“Dung Kỳ với anh thường không cùng quan điểm. Trong những chuyện anh cho là không quan trọng thì cậu ấy lại có nguyên tắc của mình. Tuy có sự khác biệt, nhưng lại không thể nói người nào sai, chỉ là cách nhìn nhận về giá trị khác nhau mà thôi. Em cho rằng, cậu ấy mắng em là cố ý phân chia ranh giới với em, nhưng có bao giờ em nghĩ, cậu ấy chỉ vì không muốn em bị dán mác em gái của đạo diễn, dựa vào ánh hào quang của anh trai để được nổi tiếng. Ngoài mặt thì vẻ vang thật đấy nhưng sau lưng lại bị người ta rẻ rúng, coi thường!”
“Anh ấy sao có thể vĩ đại như anh nói được! Rõ ràng là chỉ cố tình chĩa mũi nhọn vào em!” Tiểu Ái phản bác. Một Dung Kỳ luôn mặt mày băng giá, ăn nói lạnh lùng lại có