Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.
ũi, nhớ đến Mộ Dung Tuyết. Nàng xưa nay không thích dùng hương, nhưng trời sinh đã có một mùi thơm ngọt ngào mê người, khiến người ta say đắm.
Ngọc Sính Đình không muốn để nha hoàn nào động tay, đích thân cởi áo cho Gia Luật Ngạn, vắt khăn cho hắn lau tay.
Gia Luật Ngạn đáp tạ một tiếng, tuy thanh âm rất nhẹ nhàng nhưng giọng điệu không mặn không nhạt. Ngọc Sính Đình rót hai ly rượu, hai tay dâng cho Gia Luật Ngạn, “Phu quân, tối qua chàng say nên vẫn chưa uống rượu hợp cẩn với thiếp.”
Gia Luật Ngạn cười cười, đón lấy ly rượu một hơi uống cạn, sau đó nói: “Nàng mặc mỏng manh như vậy không lạnh sao?”
Ngọc Sính Đình đỏ mặt, xấu hổ nói: “Lò sưởi rất nóng.” Lòng nàng ta cũng như đang đốt một chậu lửa, làm sao lạnh được, hơn nữa cũng cố ý ăn mặc mỏng manh để hắn động tình.
Gia Luật Ngạn buông ly rượu, nhàn nhạt nói một câu: “Ta vẫn chưa dùng cơm.”
Ngọc Sính Đình ngẩn ra, trễ vậy rồi sao hắn vẫn chưa dùng cơm? Nàng ta vội vàng lệnh Mai Doanh đi cho người chuẩn bị cơm.
Lòng Gia Luật Ngạn tối đi, Mộ Dung Tuyết luôn chuẩn bị một bàn thức ăn đẹp mắt để chờ hắn. Nhưng nàng sắp rời khỏi Kinh thành, cùng người đó đi về Giang Nam xa xôi, nghĩ đến đây, hắn lại tự mình rót thêm một ly rượu, một hơi uống cạn.
Ngọc Sính Đình vội nói: “Vương gia, bụng rỗng uống rượu sẽ say đó, hay là chờ thêm chốc lát, cơm canh đến rồi thiếp sẽ uống cùng phu quân.”
“Không sao.” Gia Luật Ngạn cụp mắt, lại uống thêm một ly nữa.
Ngọc Sính Đình thấy hắn như vậy, dịu giọng nói: “Phải chăng Vương gia có việc gì phiền lòng?”
Gia Luật Ngạn cười nhạt: “Hôm nay Hoàng thượng nhắc chuyện Tây Lương, lòng hơi phiền muộn.”
Ngọc Sính Đình nghĩ nhất định là Hoàng thượng nhắc chuyện Thành Hi vương xin lãnh ấn xuất binh, khiến Gia Luật Ngạn bị áp lực, vậy là nàng ta bình tĩnh khuyên giải: “Vương gia không cần phiền lòng. Hôm nay thiếp đã gặp biểu tỷ. Trong lòng Hoàng thượng vẫn xem trọng Vương gia nhất. Có điều…” Nói đến đấy, nàng ta đỏ mặt, xấu hổ tường thuật lại lời Kiều Tuyết Y.
Gia Luật Ngạn dùng lực bóp chặt ly rượu trong tay, cảm giác rượu này khiến từ cổ họng đến tim hắn đều bỏng rát đau đớn.
Ngọc Sính Đình vốn tưởng nói hết những lời này, Gia Luật Ngạn nhất định sẽ thuận nước đẩy thuyền ôm nàng ta vào lòng trêu chọc một phen, nào ngờ hắn vẫn trầm mặc như cũ.
Nàng ta cảm thấy rất ngượng ngùng, đúng vào lúc này, cơm canh được đưa đến.
Mai Doanh đưa nha hoàn bày cơm canh lên bàn. Những thức ăn nhà bếp chuẩn bị sẵn này đều luôn đặt trên bếp, phòng lúc chủ nhân cần, tuy lúc đầu mùi vị rất ngon, nhưng hâm lâu đã biến chất, Gia Luật Ngạn xưa nay kén chọn, lúc này càng giống như đang nhai sáp.
Thì ra không chỉ có cảm giác không màng nước, chẳng biết mây với người, mà đối với thức ăn cũng như vậy.
Hắn buông đũa, bưng ly rượu, Ngọc Sính Đình thấu hiểu ý người giúp hắn rót rượu, hắn uống vừa nhanh lại vừa gấp, Ngọc Sính Đình có hơi lo lắng, “Vương gia, rượu mạnh hại thân, vẫn nên uống ít thì hơn.”
Gia Luật Ngạn nhếch môi thành một nụ cười khổ, lẩm bẩm nói: “Lấy gì giải sầu, chỉ có Đỗ Khang.”
Lúc đó nàng lấy câu này để che lấp tâm sự, không ngờ hôm nay hắn cũng chỉ có thể dùng câu này để che l尠tâm sự.
Ngọc Sính Đình xấu hổ tựa vào người hắn, nũng nịu nói: “Thiếp nguyện giải ưu cho phu quân.”
Lúc đó hắn cũng nói với nàng như vậy. Lúc đó hắn không nhìn ra được nàng say hay đang đắm đuối. Giống như bây giờ Ngọc Sính Đình không nhìn ra được hắn có mấy phần say, tất cả đều giấu trong lòng.
Lúc đó nàng miễn cưỡng mỉm cười.
Bây giờ hắn cũng giả vờ ân cần.
Ngọc Sính Đình dịu dàng tình tứ nhìn hắn, hắn nâng cằm nàng ta, trầm giọng nói: “Đa tạ.” Dường như hắn đã say, tuy cười nhưng trong mắt lại không chút ấm áp, tựa như có một tầng sương lạnh bao phủ.
“Vương gia uống ít thôi.” Ngọc Sính Đình đón lấy ly rượu trong tay hắn, thuận thế nắm chặt ngón tay hắn, xấu hổ ái mộ nhìn hắn.
Gia Luật Ngạn nhíu mắt nhìn nàng ta, dường như đang nhìn một người xa lạ không quen biết, ánh mắt mông lung lạnh lùng, sau đó đột nhiên cười cười, nắm ngược lại tay nàng ta.
Ngọc Sính Đình xấu hổ, nũng nịu gọi một tiếng: “Phu quân.”
Gia Luật Ngạn nhắm mắt, lòng nói, lúc giọng nàng chưa hỏng, chỉ từng gọi hắn là Gia Luật Ngạn có một lần. Là ở Dịch trạm ngoại thành, nàng ngấn lệ hỏi hắn: Nếu tôi câm rồi, ngài có nhớ giọng nói của tôi không?
Lúc đó hắn không thèm để mắt, không ngờ sau này lại tiếc nuối như vậy, tiếc là chưa từng nghe nàng gọi hắn một tiếng phu quân.
Nàng hát rất hay, tiếc là chỉ từng nghe mỗi một lần.
Trong lòng bàn tay là tay của Ngọc Sính Đình, cũng là da thịt mềm mại mịn màng, nhưng hắn tiếc nuối rằng đây không phải là tay nàng, tay nàng nhỏ nhắn xinh xắn nhưng có thể nấu được những món ngon mê người nhất thiên hạ. Nàng còn biết thắt cung thao cho hắn, xoa bóp cho hắn, nàng còn biết đàn, tuy chữ viết không đẹp lắm, nhưng cũng ngay ngắn đáng yêu.
Tiếc là đôi tay đó lúc này không nằm trong lòng bàn tay hắn.
Tiếc là bây giờ hắn mới phát hiện có nhiều điều tiếc nuối đến vậy.
Hồi ức dân