Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2280 lượt.
Dung Tuyết nghiêm giọng nói: “Nếu ông động đến cha tôi, tôi chết cũng không nói một chữ.”
Người đó mất kiên nhẫn nói: “Mau nói.”
Mộ Dung Tuyết nói: “Triệu nương nương trong cung là hàng xóm nhà tôi, vốn là một nữ nông gia, đột nhiên bay lên cây thành phụng hoàng khiến tôi rất ngưỡng mộ. Tôi cũng rất muốn có vinh hoa phú quý hưởng không hết như vậy. Do đó hai ngày trước khi tuyển chọn tôi đã lục y thư của cha tôi, tìm được một phương thuốc làm đẹp, có thể khiến da thịt tươi sáng như hoa đào. Nào ngờ tôi lại dị ứng với phương thuốc đó, khiến mặt tôi nổi đầy mụn. Phụ thân tôi sợ tôi bị như vậy đến Kinh thành sẽ không được chọn, nên đã cho tôi một liều thuốc mạnh để trị mụn trên mặt. Sau khi uống thuốc đó xong tôi vừa nôn vừa tiêu chảy, giọng cũng không nói được nữa, tôi chỉ đành ôm bệnh hai ngày mới khởi hành.”
Nam nhân trung niên nhíu mắt xem xét Mộ Dung Tuyết, “Đây là lời thật của cô đó à?”
“Đích thực là thật, nếu đại nhân không tin, có thể đi hỏi những Nương nương cùng tuyển tú, xem hôm đó có phải mặt tôi nổi đầy mụn không.”
“Lời nói dối của Mộ Dung phu nhân cũng khéo lắm. Nhưng đáng tiếc, còn mảnh vải hứa hẹn đó Phu nhân giải thích thế nào?”
“Mảnh vải gì?”
“Phu nhân muốn giả hồ đồ sao? Mảnh vải dùng son viết rằng đảm bảo cô không được chọn đó.”
“Tôi thật sự không biết.” Mảnh vải đó đích thực không thể dùng làm chứng cứ, đã không có tên, lại dùng son viết lên. Hơn nữa mô phỏng bút tích của một người không khó. Cho dù trình lên Hoàng đế, Gia Luật Ngạn cũng có thể thoái thác.
“Đôi tay ngọc này của Phu nhân nếu bị Tạp hình[1'> làm hỏng vậy thì thật đáng tiếc.” Nam nhân trung niên gật đầu với đại hán phía sau.
[1. Dụng cụ kẹp tay.'>
Đại hán kia lập tức lấy hình cụ kẹp tay đến, nhét tay Mộ Dung Tuyết vào, dùng lực kéo mạnh, Mộ Dung Tuyết lập tức đau đến tái mặt, toàn thân run rẩy.
Nàng toát mồ hôi lạnh, nghiến răng nói: “Đại nhân, câu nào của tôi cũng là sự thật.”
“Mộ Dung phu nhân đối với Chiêu Dương vương thật sự tình thâm, đến nước này rồi mà vẫn bảo vệ hắn.”
Mộ Dung Tuyết đau đến run người, gắng sức nói:
“Đại nhân lầm rồi, tôi đối với hắn căm hận thấu xương, lúc hắn bỡn cợt tôi rồi vứt bỏ, vì Triệu nương nương thất sủng nên lập tức bỏ rơi tôi, vì để Ngọc vương phi vui nên đuổi tôi ra khỏi Kinh thành, loại tiểu nhân vô tình vô nghĩa xu nịnh quyền thế như vậy sao tôi lại bảo vệ hắn được?”
Nam nhân trung niên thoáng suy tư rồi nói: “Cho dù lời cô nói là thật, nhưng đáng tiếc, đó không phải là lời chủ nhân nhà ta muốn nghe. Nếu cô chịu viết một bản cung theo lời chủ nhân nhà ta thì ta sẽ thả cô.”
“Lời gì?”
Nam nhân trung niên đặt một bản cung trước mặt nàng, “Phu nhân cứ theo lời khai trên đây chép lại một bản, rồi ấn dấu tay là được.”
Mộ Dung Tuyết lắc đầu, “Đại nhân, tôi không thể viết, nếu tôi viết lời khai bất lợi với Chiêu Dương vương, sau này hắn tìm tôi báo thù, há chẳng phải tôi chết không chỗ chôn thây sao?”
Nam nhân trung niên bật cười: “Phu nhân cả nghĩ rồi, chỉ cần có bản cung này, Chiêu Dương vương không còn cơ hội ra tay với cô nữa đâu.”
Xem ra bản cung này là muốn đẩy Gia Luật Ngạn vào chỗ chết. Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu, kiên quyết nói:
“Đại nhân, tôi không thể viết.”
Nam nhân trung niên kiên nhẫn có hạn, lạnh lùng nói: “Phu nhân rượu kính không uống muốn uống rượu phạt, vậy đừng trách ta không khách sáo, dụng hình!”
Tình Thâm
“Đại nhân khoan đã.”
Lịch Vạn Thịnh vui mừng nói: “Phu nhân đổi ý rồi sao?”
Mộ Dung Tuyết nói: “Không phải tôi không chịu viết, chỉ e sau khi viết xong, đại nhân sẽ giết tôi diệt khẩu.”
Lịch Vạn Thịnh nói, nha đầu này cũng không ngốc. Ông ta cười cười nói: “Phu nhân yên tâm, chỉ cần viết bản cung xong sẽ thả cô đi.”
Mộ Dung Tuyết trong phòng vội hét lên: “Cha mau đi đi.”
Hứa Trạch đang lảo đảo sắp gục vừa nghe giọng Mộ Dung Tuyết, không biết lấy sức từ đâu, quay người đến cửa. Nhìn thấy Mộ Dung Tuyết bị trói, trên tay bị kẹp, Hứa Trạch mắt nổ đom đóm, giật roi da trong tay quất về phía Lịch Vạn Thịnh.
Lịch Vạn Thịnh lắc người né tránh, chộp lấy roi da, một cước đá về phía Hứa Trạch, trúng vào vết thương khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Hứa Trạch ôm ngực, thân hình đổ ập xuống đất.
“Hứa Trạch, huynh mau đi đi, đừng lo cho tôi.” Mộ Dung Tuyết buồn bã nước mắt trào ra.
Mộ Dung Lân bước tới dìu Hứa Trạch, Hứa Trạch nói bên tai ông: “Mau đi tìm Chiêu Dương vương.”
Mộ Dung Lân biết rõ hiện giờ không phải là lúc hành sự theo cảm tính, lúc này tuyệt đối không thể đưa Mộ Dung Tuyết đi được, mình ở đây ngược lại còn cắt đứt hi vọng của tất cả mọi người, vậy là ông đứng dậy rời đi, cùng đưa Đinh Hương, Bội Lan ra khỏi sân.
Lịch Vạn Thịnh cười khan: “Phu nhân, ta đã thả người rồi, có thể viết bản cung rồi chứ.”
Mộ Dung Tuyết nhìn Hứa Trạch dưới đất nói: “Bôi thuốc cầm máu cho huynh ấy.”
Lịch Vạn Thịnh gật đầu với Vinh Bưu, Vinh Bưu khó chịu bôi thuốc qua loa, băng bó sơ sài cho Hứa Trạc