Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2231 lượt.

i: “Tiểu thư, muội đau bụng, muốn đi nhà xí một lúc.”
Mộ Dung Tuyết không ngẩng đầu, đáp lại một tiếng.
Đinh Hương liền ra khỏi tiệm đồ cổ, đi về phía Thần Uy tiêu cục cách đó không xa. Minh quản gia thấy nàng ta đi nhà xí, đương nhiên cũng không phái người đi theo.
Mộ Dung Tuyết giả vờ xem đồ cổ trong tiệm để chờ Đinh Hương, bỗng nhiên nghe thấy ngoài cửa có người đòi vào, nhưng bị Quản gia chặn lại.
Mộ Dung Tuyết quay đầu, không ngờ lại thấy Hứa Trạch.
Hắn vẫn tràn đầy tinh thần, khôi ngô tuấn tú, hệt như lần đầu gặp gỡ, thấy hắn bình yên vô sự, lòng Mộ Dung Tuyết cũng yên tâm, vội nói với Quản gia: “Huynh ấy là bằng hữu của ta, mời huynh ấy vào.”
Hứa Trạch bước vào trong tiệm, ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng, khóe môi khẽ cong, ý cười quyến luyến, “Tuy Đinh Hương nói nàng rất khỏe, nhưng ta vẫn không yên tâm, muốn tận mắt nhìn thử, tay nàng thế nào rồi? Đã khỏi chưa?” Ánh mắt hắn rơi trên ngón tay Mộ Dung Tuyết, miêu tả sinh động vẻ quan tâm.
Mộ Dung Tuyết thầm cảm động, chìa hai bàn tay trước mặt hắn.
“Huynh xem, bình yên vô sự, còn đàn được nữa.”
Hứa Trạch vui vẻ cười nói: “Tốt quá, không biết ta có vinh hạnh được nghe một khúc nhạc của nàng không?”
“Trùng hợp quá vậy, huynh cũng đến mua đồ cổ sao?” Mộ Dung Tuyết chỉ vờ như không hiểu ẩn ý của hắn, điềm nhiên đổi chủ đề.
Nàng liên lụy hắn một lần đã vô cùng áy náy, nếu hắn lại có chuyện gì, cả đời này của nàng cũng không được yên ổn.
Hứa Trạch ngượng ngùng cười cười, nhỏ giọng nói: “Ta phái người canh chừng bên ngoài biệt viện, biết nàng ra ngoài ta vội vã theo đến, muốn gặp nàng một lần.”
Mộ Dung Tuyết đỏ mặt, cúi đầu nói: “Hứa công tử, tôi thật sự không tiện gặp huynh, sợ người ta hiểu lầm, gây bất lợi cho huynh.”
Hứa Trạch cười sáng tỏ: “Ta biếtcó nỗi khổ. Thấy nàng bình yên vô sự là ta yên tâm rồi.” Giọng hắn rõ ràng vô cùng buồn bã thất vọng, khiến lòng Mộ Dung Tuyết ngổn ngang trăm mối.
Nếu không gặp Gia Luật Ngạn, nếu trái tim chưa từng qua biển lớn, vậy thì người trước mặt chắc chắn sẽ là một giai ngẫu.
Lúc này, Đinh Hương từ ngoài bước vào, gật đầu với Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết liền từ biệt Hứa Trạch lên xe ngựa.
Xuyên qua góc cửa sổ xe, Đinh Hương nhìn thấy Hứa Trạch đứng bên đường, ngây ngốc đưa mắt dõi theo Mộ Dung Tuyết, nàng ta không kìm được nhỏ giọng nói: “Hứa công tử thật đáng thương.”
Mộ Dung Tuyết im lặng trong chốc lát: “Đinh Hương, nếu có một ngày ta không còn nữa, muội hãy đi tìm Hứa công tử, huynh ấy sẽ chăm sóc cho muội và Bội Lan.”
Đinh Hương giận dỗi nói: “Phủi phui, tiểu thư nói bừa gì vậy.”
Mộ Dung Tuyết cười cười: “Ta giả dụ thôi.”
Đinh Hương hung dữ nói: “Không thể có giả dụ đó.”
Về đến Thù Hoa các, Mộ Dung Tuyết thay y phục ra, đột nhiên nhớ đến sợi dây trên chân mình.
Nàng cởi giày vớ, đang định tháo sợi dây ra.
Rèm bỗng ngân lên, Gia Luật Ngạn bước vào.
Mộ Dung Tuyết vội đứng dậy, lòng hơi hốt hoảng.
Gia Luật Ngạn thấy nàng chân trần liền hỏi: “Nàng làm gì vậy?”
“Thiếp xem thử sợi dây trên chân.”
“Nàng muốn tháo ra sao?”
Mộ Dung Tuyết gật đầu.
Gia Luật Ngạn ấn nàng ngồi xuống ghế hoa hồng, cầm bàn chân trần của nàng đặt lên gối mình, nhấc sợi dây vặn một cái.
Hắn ngẩng đầu cười: “Vốn dĩ có thể tháo ra, nhưng bây giờ không được nữa rồi.”
Sợi dây đã bị hắn cài chặt, trừ khi vặn đứt, nếu không sẽ không tháo ra được.
Mộ Dung Tuyết tức nghẹn không nói lên lời.
Gia Luật Ngạn mang giày vớ cho nàng nói:
“Nghe nói cột dây vào chân sẽ không chạy được.”
Mộ Dung Tuyết bỗng hơi căng thẳng, không phải hắn biết điều gì rồi đó chứ? Nàng vội nói tiếp: “Thiếp đâu định bỏ đi, sao chàng lại nói vậy?”
Gia Luật Ngạn véo má nàng, dịu giọng nói: “Suốt đời cũng không được đi.”
Suốt đời. Lòng Mộ Dung Tuyết chua xót đến muốn rơi nước mắt.
Nàng vốn muốn ở bên hắn cả đời, nhưng đáng tiếc chuyện chẳng được như ý.
Hắn sẽ không yêu mỗi mình nàng, cũng không có mỗi mình nàng, hắn có thể vừa tình tứ với nàng, vừa ân ái với Ngọc Sính Đình. Vừa muốn nàng sinh con, vừa khiến Ngọc Sính Đình có thai.
Người có thể ở bên hắn thật sự quá nhiều. Bên cạnh hắn sẽ có ngày càng nhiều nữ nhân, nhiều đến mức nhấn chìm nàng.
Khi nàng già đi, khi bên cạnh hắn vẫn có vô số thiếu nữ trẻ trung vây quanh, chút tình cảm bây giờ của hắn có địch nổi ba ngàn giai lệ, có địch nổi thời gian như nước chảy không?
Lúc đó nàng chỉ có thể từ xa nhìn hắn giữa muôn vàn nữ nhân, hắn sẽ rải đều mưa móc hay độc sủng Kiều Tuyết Y đây?
Nghĩ đến cảnh tượng đó, nàng chỉ cảm mệt mỏi rã rời, đau thấu tâm can.






Quyết Đoán
“Nghe rõ chưa? Suốt đời cũng không được đi.”
Lòng Mộ Dung Tuyết ngổn ngang trăm mối, không thể đồng ý, càng không muốn lừa dối, chỉ đành lựa chọn im lặng.
Nàng khẽ cúi đầu, tựa như một đóa sen trắng nở rộ trong nắng sớm, xinh đẹp thanh nhã, dịu dàng như nước. Không nghe thấy nàng chính miệng đồng ý, lòng Gia Luật Ngạn cảm thấy bất an. Hắn nâng cằm nàng, trầm gi