Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2167 lượt.
ết cảm thấy mình đã có được người cha tốt nhất trên thế gian này, mắt rưng rưng nói: “Nữ nhi không muốn liên lụy đến cha. Nếu bị bắt sẽ bị giam vào Đại lao đó.”
“Cha sống nửa đời rồi, còn sợ gì nữa. Cha không nhẫn tâm nhìn thấy con cả đời ở trong cung đến bạc đầu, nếu vậy chi bằng xông ra tìm con đường sống. Người sống trên đời muốn gì thì làm nấy, nếu không làm sao xứng với những ngày tháng đẹp đẽ này.” Mộ Dung Lân tính tình hào phóng, đi khắp trời Nam đất Bắc nên cũng có vài phần gan dạ.
Mộ Dung Tuyết vốn đã nghĩ đến chuyện trốn đi, chỉ là không nỡ liên lụy cha mình. Bây giờ cùng đường bí lối, càng cảm thấy chạy trốn là cách cuối cùng.
Mộ Dung Lân nói: “Chuyện này không thể chậm trễ, con đi thay một bộ y phục nam nhân, chúng ta xuất thành ngay.”
Vừa hay mấy ngày nay ông đã chuẩn bị, một khi con gái bị chọn sẽ lập tức vào Kinh sớm, bởi vậy xe ngựa hành lý đều có sẵn, bạc ở Ngân hiệu cũng đã rút ra hết để làm lễ vật, chỉ là không ngờ sự tình lại có biến hóa.
Trước đó lúc Mộ Dung Tuyết học cưỡi ngựa đã may mấy bộ nam trang, nay lại có chỗ dùng đến. Nàng thay y phục, khoác một chiếc áo choàng đỏ bên ngoài, gói ghém hành lý đơn giản rồi ra khỏi phòng.
Bên này, Mộ Dung Lân bảo A Thái đánh xe ngựa, đưa con gái đi về phía cổng thành.
Huyện Nghi là một thành nhỏ, người giữ cửa biết A Thái là giúp việc cho Hồi Xuân y quán, còn nhiệt tình chào hỏi vài tiếng.
A Thái đáp vài câu, ra khỏi thành bèn đánh xe đi về hướng Nam.
Trong xe, Mộ Dung Tuyết cởi bỏ áo khoác ngoài, xõa tóc ra theo kiểu nam nhân, trên đầu quấn một chiếc khăn xanh, lập tức biến thành một thiếu niên, mặt đầy mụn đỏ tuổi dậy thì.
Hai con tuấn mã kéo xe ngựa chạy suốt dọc đường, chạy được một khắc[2'> bèn chuyển sang hướng Đông.
[2. Một khắc: mười lăm phút.'>
Đây là phép che mắt Mộ Dung Lân cố ý bảo A Thái làm. Sáng sớm mai, Tần Chi Ngang phát hiện ông đưa con gái trốn đi, nếu có phái người đuổi theo thì người giữ thành sẽ cho ông ta biết ông chạy về hướng Nam.
Mộ Dung Tuyết không ngờ chạy trốn lại thuận lợi như vậy, lòng vô cùng hân hoan vui sướng.
Xưa nay tuyển tú nữ chưa có ai dám trốn, cho dù lòng không tình nguyện đi nữa, có khóc đứt ruột nghiến nát răng cũng phải bấm bụng nhập cung, bởi vậy quan phủ chưa từng đề phòng nữ tú được chọn chạy trốn, càng không có tiền lệ phái binh lính canh giữ. Đối với một thành nhỏ như huyện Nghi chính là vậy.
Có thể nói Mộ Dung Tuyết đã mở ra tiền lệ cho triều đình Đại Châu.
Lòng Dạ Sắt Đá
Thấy cố hương đang dần xa phía sau lưng, Mộ Dung Tuyết tuy lòng muôn phần không nỡ, nhưng hận không thể mọc thêm hai cánh lập tức rời khỏi chốn này mười vạn tám ngàn dặm để tránh bị Gia Luật Ngạn đuổi kịp. Nhưng nàng lại nghĩ, các tú nữ có thêm nàng cũng không nhiều, bớt nàng cũng không ít, Gia Luật Ngạn còn phải hộ tống mười một tú nữ vào Kinh, chắc sẽ không bỏ nặng chọn nhẹ, truy đuổi một mình nàng. Huống hồ để tú nữ chạy trốn hắn cũng có trách nhiệm, tốt nhất là về Kinh thành nói với Hoàng thượng rằng ở huyện Nghi chỉ chọn được mười một tú nữ.
Nghĩ vậy nàng liền yên lòng.
Nhớ lại ngôi nhà rộng lớn sung túc ở Hồi Xuân y quán, nàng bỗng có vài phần xót xa, tự đáy lòng nói: “Cha, sau này con cũng theo cha học y cho tốt, cố gắng kiếm tiền, chúng ta lại mua một ngôi nhà lớn.”
Một Dung Lân hiền từ vuốt tóc con gái nói: “Tiền tài là vật ngoài thân, người là quan trọng nhất. Mấy ngày tiếp theo con phải chịu khổ rồi, chúng ta phải lên đường ngày đêm không nghỉ, để tránh bị họ đuổi kịp.”
Đến chiều hôm sau, lòng Mộ Dung Tuyết càng vui hơn, một là vì mụn đỏ trên mặt đều tan hết, hai là đã trốn một ngày một đêm cũng không thấy ai đuổi đến. Có lẽ Gia Luật Ngạn niệm tình đã từng quen biết mà tha cho nàng một mạng, cũng có lẽ là Tần Chi Ngang niệm tình cha nàng mà khuyên Gia Luật Ngạn bỏ qua, tóm lại, lâu như vậy rồi mà không ai đuổi đến, xem ra lần này chạy trốn đại công cáo thành rồi.
Nhưng tiếc là nàng vui mừng quá sớm.
Đến chiều tối, A Thái dừng xe ngựa bên đường, tháo cương dắt ngựa đi ăn cỏ.
Mộ Dung Lân đứng bên xe ngựa thắt lại chiếc khăn xanh trên đầu con gái, Mộ Dung Tuyết mặc dù đã mặc y phục nam nhân nhưng dung mạo vẫn hơn người, mụn đỏ trên mặt tan hết, anh tuấn như một thiếu niên không nhuốm bụi trần.
Mộ Dung Lân càng cảm thấy mình đưa con gái chạy trốn là một hành động sáng suốt, hạt minh châu quý giá thế này làm sao nỡ đưa vào chốn ăn thịt người không nhả xương như Hoàng cung mà chịu khổ được.
Phong cảnh Giang Nam luôn khiến người ta thấy thoải mái, mưa phùn gió nhẹ cỏ mềm, nhìn ánh tà dương, tâm trạng Mộ Dung Tuyết rất tốt, nàng ngồi trên bãi cỏ vươn vai.
“Cha, chúng ta nghỉ một lúc rồi hẵng đi.”
Vào lúc này, trên con đường yên tĩnh vang lên tiếng vó ngựa gấp gáp.
Mộ Dung Tuyết vô thức quay đầu nhìn, chỉ thấy xa xa có ba con tuấn mã đang chạy đến, người cầm đầu rất giống Gia Luật Ngạn.
Nàng biến sắc, lập tức đứng dậy nói: “Hình như họ đuổi đến rồi.”
Mộ Dung Lân