Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Tuyết

Trầm Hương Tuyết

Tác giả: Thị Kim

Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015

Lượt xem: 1342250

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2250 lượt.

ánh bao nhỏ xíu có gì đâu mà xem.” Nói xong, hắn lấy y phục đến đưa cho nàng.
Nàng chật vật bò ra khỏi bồn tắm, mặc y phục vào, trong gương đồng hiện ra một gương mặt nhỏ đỏ hồng hồng, đôi mắt mơ màng như sương khói, mặt tựa phù dung, mày thanh như liễu. Bản thân nàng cũng thấy mình vô cùng xinh đẹp, nhưng tại sao hắn vẫn lạnh nhạt như vậy, nàng thật sự nghĩ không thông.
“Chẳng phải Vương gia nói tối nay không đến sao?”
Hắn như cười như không nhìn nàng, “Mai quán dâng nước nhấn chìm Kính hồ nên đến xem thử.”
Nàng vừa xấu hổ vừa tức giận, giậm chân nói: “Thiếp đâu có khóc.”
Hắn cười cười không nói, ngón tay vạch qua khóe mắt nàng, đầu ngón tay dính một giọt nước, “Đây là cái gì?”
“Nước tắm.”
Hắn đặt ngón tay lên lưỡi liếm, “Khóc đến nỗi nước tắm cũng mặn luôn, bội phục.”
Nàng xấu hổ bò lên giường, quay lưng về phía hắn, sợ hắn nhìn thấy mí mắt sưng đỏ của mình lại mỉa mai.
Hắn cúi người bên vai nàng ngửi ngửi, “Toàn mùi giấm chua.”
Nàng không phục quay người lại, “Rõ ràng là mùi thơm mà.”
Hắn véo gò má hồng mịn của nàng mỉm cười: “Nàng được có biểu ca, còn ta không được có biểu muội sao?
Nàng tức giận nói: “Nhưng thiếp không yêu biểu ca, còn chàng lại yêu biểu muội.”
Hắn nhíu mày, “Ai nói ta yêu muội ấy?”






Tên Thân Mật
“Lẽ nào chàng không yêu cô ấy sao?” Nàng kinh hỉ ngồi dậy hỏi: “Không yêu, vậy việc gì chàng phải giữ cô ấy trong phủ, còn để cô ấy ở chỉ cách một dòng nước nữa.”
Hắn không đáp, lại véo má nàng, “Nàng thật biết ghen.”
“Thiếp yêu chàng mới ghen chứ.”
Lòng hắn khẽ động, xoa xoa tóc nàng dịu giọng nói: “Triều đình sắp phát binh diệt phỉ, công việc ở Binh bộ rất nhiều, chờ ta xem xong công văn sẽ đến, nàng ngủ trước đi.”
“Đương nhiên là Mộ Dung Tuyết.”
Nàng chu miệng nói: “Phu thê với nhau sao có thể gọi cả tên lẫn họ vậy được, chàng gọi thiếp là A Tuyết đi.”
Ánh mắt hắn khẽ sầm xuống, nói: “Không quen, không thuận miệng.”
“Vậy chàng đặt cho thiếp một cái tên thân mật đi.”
“Tên thân mật.” Hắn thoáng suy tư: “Vậy nàng lấy tên Khiêm Khiêm đi.”
Nàng lập tức vui mừng hỏi: “Thiên[3'> nào? Thiên trong Thiên lý oanh đề lục ánh hồng[4'>, hay là Thiên trong Ngưỡng thị sơn điên túc hà thiên thiên[5'>?”
[3. Khiêm và Thiên đồng âm.'>
[4. Ngàn dặm oanh ca biếc lẫn hồng, Mùa xuân ở Giang Nam, thơ Đỗ Mục, Lê Nguyễn Lưu dịch.'>
[5. Ngẩng trông đỉnh núi biếc xanh, Cao Đường phú, thơ Tống Ngọc.'>
“Là Khiêm trong Khiêm cung cẩn thận.” Nha đầu không biết khiêm tốn là gì như nàng cũng thật hiếm thấy.
Nàng đương nhiên đoán được ý hắn, lập tức cự tuyệt: “Không chịu, chàng đặt lại đi.”
Hắn véo mặt nàng, mất kiên nhẫn thúc giục: “Mau dậy đi, hôm nay phải nhập cung gặp Thánh thượng và Thục phi.”
“Chàng không đặt thì thiếp không đi.” Nàng dùng cả tay lẫn chân bám lấy người hắn như một con mực.
Hắn bất lực, chỉ đành nói: “Vậy Tố Tố thì thế nào? Tố trong Ngân trang tố khỏa[6'>.”
[6. Long lanh như dát bạc, dùng để miêu tả trời tuyết.'>
Nàng hân hoan nói: “Được đó, ngày thiếp ra đời trời đổ tuyết lớn, bởi vậy mẹ thiếp đặt tên là Mộ Dung Tuyết. Tên Tố Tố này vừa hay hợp với tên thật của thiếp.” Nói xong, nàng mừng rỡ hôn lên mặt hắn một cái, hoan hỉ nói: “Sau này chàng gọi thiếp là Tố Tố, thiếp gọi chàng là Ngạn lang có được không?”
Hắn liếc nàng, “Buồn nôn.”
Nàng cười hì hì nói: “Mau gọi thiếp là Tố Tố đi.”
Hắn nghẹn lời liếc nàng.
“Mau đi, không thì thiếp không dậy đâu.”
Hắn bất lực chỉ đành bấm bụng gọi một tiếng “Tố Tố”.
“Phải gọi cho tình tứ vào.”
Hắn đè thấp giọng, nghiến răng nói: “Tố Tố.”
“Chàng không cười.”
Hắn nặn ra một nụ cười như kết băng: “Tố Tố.”
Cuối cùng cũng qua ải, nàng cười hi hi buông tay hắn, hắn lập tức đứng dậy khoát y phục, không quay đầu nói: “Ta đến Ẩn Đào các chờ nàng. Mau đi.”
Mộ Dung Tuyết lập tức mở rương của hồi môn của mình ra. Triệu Chân Nương đã tặng nàng không ít đồ tốt, nàng xưa nay không để tâm đến tiền tài vàng bạc, bởi vậy sau khi thành thân chưa từng nhìn kĩ. Lúc này mở ra mới phát hiện bên trong có không ít đồ tốt, trang sức y phục hương liệu, tất cả đều có đầy đủ. Vậy là nàng lập tức gọi Sơ Ảnh vào giúp nàng trang điểm.
Khi nàng đến cửa Ẩn Đào các, lúc Gia Luật Ngạn từ trong bước ra nhìn thấy nàng, bất giác ánh mắt bàng hoàng, bước chân khựng lại.
Nàng mặc một c