Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
và Thẩm U Tâm, bởi vậy mới mau chóng cho Thẩm U Tâm xuất giá, nhưng lúc nàng gả vào hắn lại không hề nghĩ đến chuyện này, để mặc nàng hiểu lầm một thời gian dài, buồn bã một thời gian dài. So ra hiển nhiên hắn quan tâm đến Ngọc Sính Đình hơn, suy đoán này khiến lòng nàng chua xót.
“Ta chưa từng chuẩn bị sính lễ, vẫn mong ma ma chỉ dạy.”
“Phu nhân khiêm nhường rồi. Đồ trong kho đều có trong sổ này, mời Phu nhân xem qua, coi thử tặng gì là thích hợp.” Lưu thị dâng lên một cuốn sổ.
Mộ Dung Tuyết đón lấy, phát hiện quả nhiên Lưu thị rất biết trị gia, ghi chép vào sổ đầy đủ chỉnh tề các tài vật trong kho, phân loại theo vàng bạc ngọc thạch phỉ thúy trân châu…
Mộ Dung Tuyết lật mấy trang rồi đóng sổ, nói với Lưu thị: “Ma ma đưa ta đến nhà kho xem thử đi, chỉ xem sổ thôi ta thật sự không biết chọn món nào mới được.”
“Mời Phu nhân theo tôi.”
Lưu thị đưa Mộ Dung Tuyết đến nhà kho, lấy chìa khóa mở cửa, mời Mộ Dung Tuyết vào trong.
Mộ Dung Tuyết thấy hai bên mặt tường Đông Tây mấy chiếc kệ nhiều ngăn cao hơn đầu người, bên trên bày các loại đồ ngọc, đồ gốm, bảo thạch, nghiên mực. Lần đầu tiên Mộ Dung Tuyết vào nhà kho này nên nhất thời hiếu kỳ, xem xét xung quanh, tổng cộng có ba gian, gian bên phải đặt một số rương gỗ đỏ và gia cụ tử đàn, hoàng lê, gian bên trái có các loại lụa là gấm vóc và y phục bằng lông.
Lưu thị nói: “Vương gia có nói sính lễ phải chuẩn bị phong phú một chút.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, xem sổ sách rồi chọn ngọc như ý, vòng phỉ thúy, trang sức san hô, trân châu, vàng ròng, bộ ấm trà tử sa, dụng cụ nấu trà bằng bạc, đũa bạc chén vàng… Lưu thị nhất lượt lấy cho Mộ Dung Tuyết xem qua, thứ nào vừa ý thì đặt trên chiếc bàn dài trước cửa sổ.
Chọn xong lại sang gian bên trái chọn bốn cây gấm, bốn cây lụa và mấy bộ y phục lông. Cuối cùng sang gian bên phải, chọn một đôi ghế hoa hồng, bàn tử đàn và mấy món gia cụ nhỏ.
Trong lúc Lưu thị đang chọn đồ, Mộ Dung Tuyết vô tình phát hiện trong một chiếc rương lớn đang mở có một chiếc hộp gỗ đỏ tinh xảo.
Nàng cúi người lấy ra, đây là một chiếc hộp nữ trang to chừng nửa thước, bốn mặt có khắc hình hoa lan cúc trúc, thủ công tinh xảo, khéo léo thoát tục, vừa nhìn đã khiến người ta không muốn rời tay.
Mộ Dung Tuyết cảm thấy tặng cho Thẩm U Tâm để đựng trang sức là thích hợp nhất, nhưng đã làm sính lễ cũng không tiện tặng những thứ không đáng giá, vậy là nàng hỏi Lưu thị: “Ma ma, bà xem thử thứ này có làm sính lễ được không, có phải không được quý giá không?”
Lưu thị nhìn chiếc hộp trong tay Mộ Dung Tuyết, ngẩn ra một lúc, “Đây là đồ Vương gia đẽo, tặng cho biểu tiểu thư không thích hợp lắm.”
Vừa nghe là do Gia Luật Ngạn chính tay đẽo, Mộ Dung Tuyết bỗng không nỡ tặng Thẩm U Tâm, càng cảm thấy yêu thích chiếc hộp này, thật không ngờ hắn có thể đẽo ra món đồ tinh xảo tuyệt luân thế này.
Nàng mở hộp, phát hiện bên trong có mấy câu thơ:
Xuân vũ đoạn kiều nhân bất độ, tiểu chu sanh xuất liễu âm lai[1'>.
Bạch tuyết khước hiềm xuân sắc vãn, cố xuyên đình thụ tác phi hoa[2'>.
Triêm y dục thấp hạnh hoa vũ, xuy diện bất hàn dương liễu phong[3'>.
[1. Cầu ngập mưa xuân người đứng đợi, thuyền trong bóng liễu biếc chèo ra
Mùa xuân đi chơi hồ, thơ Từ Phủ, Lê Xuân Khải dịch.'>
[2. Chiều xuân nhạt, tuyết chẳng cam, xuyên cây lất phất tuyết làm hoa bay
Tuyết mùa xuân, thơ Hàn Dũ, Nguyễn Phước Hậu dịch.'>
[3. Lún phún hạnh hoa mưa thấm áo, liễu dương lùa gió thổi hơi xuân
Tuyệt cú, thơ Chí Nam, Điệp luyến hoa dịch.'>
Mộ Dung Tuyết thấy hơi kỳ quái, đã khắc thơ tại sao không khắc một bài thơ hoàn chỉnh? Mấy câu này tuy ý cảnh rất đẹp, nhưng không hề liên quan với nhau mà lại đến từ ba bài thơ, ghép như vậy có ý nghĩa gì?
Nàng lẩm nhẩm đọc mấy câu thơ này, đột nhiên sắc mặt trắng bệch, chiếc hộp nữ trang trong tay suýt rơi xuống đất.
Hòa Ly
Thì ra là vậy.
Nàng dường như xuyên qua thời gian nhìn thấy Gia Luật Ngạn thuở thiếu thời đã từng dụng tâm thế nào, từng đao từng đao khắc lên tình cảm của mình cho nữ nhân tuyệt sắc mười lăm tuổi đã danh chấn Kinh thành kia.
Lưu thị đang xếp đồ, đột nhiên phát hiện Mộ Dung Tuyết sau lưng im hơi lặng tiếng, quay đầu lại chỉ thấy Mộ Dung Tuyết ngơ ngác nhìn chiếc hộp nữ trang trong tay, ngón tay run rẩy.
Bà vội đặt đồ trong tay xuống, bước sang dìu Mộ Dung Tuyết, “Phu nhân, cô làm sao vậy?”
Trở về Mai quán, Đinh Hương, Bội Lan đang phơi chăn. Nàng ngây ngốc đứng nhìn, lòng nghĩ, thật ra không yêu ai cũng không phải là chuyện xấu, có thể sống tự do tự tại, mỗi một hành động đều vì bản thân mình.
Nhưng bản thân nàng đã mất đâu rồi?
Quay đầu nhìn lại, Mộ Dung Tuyết tự tin kiêu ngạo vô âu vô lo đã bị đánh mất ở Nhất Vị tửu lâu, lúc đó chẳng qua chỉ nhìn hắn thêm một lần, từ đó vạn kiếp bất phục.
“Tiểu thư, cô về rồi.” Đinh Hương thấy nàng vội ra nghênh đón.
“Tiểu thư, sắc mặt cô không tốt lắm, ngồi đây phơi nắng một lúc đi.” Bội Lan lấy ghế hoa hồng ra đặt dưới hành lang.
Mộ Dung Tuyết ngồi đó, nhì