Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2493 lượt.

sao. Trần Uyển cười cười, “Tốt nghiệp rồi tính tiếp. Qua ngày nào hay ngày đó”.
Hà Tâm Mi nhếch mép cười, vẻ thương xót mắng: “Trần Uyển, cậu đã bị anh ấy tôi luyện, không giống cậu nữa rồi”.
Trần Uyển buồn bã trở lại, hồi lâu sau mới lấy lại nét cười lơ đãng như trong ký ức, khẽ cười đáp “Ừ”, rồi lại đưa mắt nhìn về quyển sách trên tay.
Là bị Tần Hạo hay bị chính cuộc sống tôi luyện? Số phận? Đột nhiên Trần Uyển có chút khinh thường bản thân, rất nhiều người nguyền rủa số phận, nhưng thật ra số phận là cái cớ tồi tệ nhất để tìm cách tha thứ cho sự trụy lạc của bản thân. Suy cho cùng, cô chính là một kẻ quái đản. Một mặt thích sự cưng chiều của anh, mặt sức hưởng thụ; một mặt lại có thái độ cẩn trọng trước những ánh mắt phê phán. Suy cho cùng, cô không hề có cảm giác an toàn, từ ngày nói “chúng mình thử xem”, cô đã dự cảm được con đường u tối phía trước.
Một ngày sau Tết Nguyên đán, Trần Uyển ngủ trưa ở ký túc, nhận được điện thoại của Tần Hạo. Anh đang đi đi lại lại trên con đường đầy lá vàng, vô cùng sốt ruột, thấy cô chầm chậm đi tới thì vẻ mặt đã mất hết kiên nhẫn. “Đã bảo em lấy mấy bộ quần áo, quần áo đâu rồi?”
“Anh có nói gì đâu.” Trong điện thoại anh không nói rõ ràng, Trần Uyển không kịp hỏi thì anh đã cúp máy.
“Được rồi, đến rồi hẵng hay”, Tần Hạo đưa tay kéo cửa xe, “Vé đặt rồi, còn hơn một tiếng đồng hồ nữa, giờ phải đến ngay sân bay mới kịp. Trên đường đi em nghĩ một lý do gọi điện về trường xin nghỉ phép, gọi về nhà nữa”.
Lần đầu tiên Trần Uyển thấy anh luống cuống như vậy, nghe thấy hai chữ “sân bay”, cô có chút lo sợ, “Rốt cuộc là việc gì? Anh nói rõ được không?”
“Ông nội anh nằm viện. Bị trúng gió.” Ông nội Tần Hạo bị tiểu đường và bệnh tim, năm ngoái cha của Diệp Thận Huy cũng vì trúng gió mà qua đời, cũng là thời điểm mùa xuân thế này, anh nghe tin mà lòng sốt ruột như có lửa đốt.
Nửa người Trần Uyển đã vào trong xe nhưng cô vội vã bước ra, nhất thời không biết nên thế nào.
Thấy vẻ do dự của cô, anh thúc giục: “Cứ lên xe trước đi, không còn thời gian nữa. Có chuyện gì trên đường đi từ từ nói”.
Trần Uyển rụt rè, lấy lại tinh thần, khẽ nói: “Em không thể đi”.
Anh bỗng ngẩn ra, “Tại sao? Trường hợp đặc biệt, em đi cùng anh một chuyến được không? Xin em cúi đầu một lần sao mà khó quá vậy?”.
Trần Uyển nghẹn lời.
“Biết người bị tiểu đường mà trúng gió nguy hiểm ra sao không? Thường là sẽ chết đó.” Vẻ mặt Tần Hạo từ trắng bệch chuyển sang xanh, đáy mắt long lanh, yết hầu bất động, không nói lời nào nữa.
“Nếu như thật… thật sự đến bước cuối cùng, em mới đi, được không? Nói không chừng anh về tới nhà, ông nội đã khỏe lên rồi ấy, đúng không?” Anh thở gấp, cánh mũi khẽ phập phồng, bàn tay đặt lên cửa xe nổi rõ gân. Trần Uyển có chút mềm lòng, bao nhiêu suy nghĩ chồng chéo trong đầu, không biết nên làm thế nào.
“Thật sự là không đi?”
Trần Uyển lắc lắc đầu theo bản năng. Anh nhìn chằm chằm Trần Uyển, kèm theo đó là hơi thở nặng nề. Trần Uyển muốn mở miệng giải thích nhưng anh đưa tay xem đồng hồ, “Vậy anh đi”. Cô nhìn anh đi về phía ghế lái, muốn gọi anh một tiếng nhưng rồi lại thôi.
Lúc mở cửa xe, Tần Hạo dừng lại, nhìn sang phía cô, nét mặt cô lộ vẻ lo lắng, cơn tức giận vừa rồi không thể kìm chế được đã dần nguôi ngoai, nhưng lại có một thứ gì đó trỗi dậy, cảm giác vô cùng hỗn loạn. “Nếu là lần gặp cuối cùng…” Hai tay anh mấy lần nắm chặt rồi thả lỏng, vẻ chán nản nói: “Thôi được, đến nơi anh gọi cho em”.
Trần Uyển khẽ gật đầu, mắt nhìn theo ánh đèn xe khuất dần, mái tóc cô bị gió thổi tung, đột nhiên, có một cái gì đó làm trái tim đau nhói.






Mỗi lần nghĩ tới số phận, cô luôn nhớ đến cha mẹ mình.
Họ không cần quan tâm tới kiến thức sâu rộng, chỉ muốn một ly trà ấm, một câu nói yêu thương, cuộc đời và trí tuệ của họ đã chỉ dẫn cô đi theo hướng đúng đắn. Nhưng cô chỉ chiến đấu một mình, tự lần mò con đường mà đi, chỉ có thể dùng trực giác để phân biệt đúng sai.
Chiều hôm đó, cô nghĩ rằng anh sẽ thất vọng và giận dữ, nhưng Tần Hạo ra khỏi sân bay liền gọi điện về báo với cô, điều đó khiến cô bất ngờ. Hai ngày liên tiếp sau đó không liên lạc, cô thấp thỏm không yên. Kỳ thi đã đến, cô hoàn toàn không có tâm trí nào để để tâm vào trang sách. Cô về Kim Thịnh, giặt giũ, dọn dẹp, cố lấy sự bận rộn để gạt đi những lo lắng. Mãi đến khi những chiếc đèn đầu tiên được thắp lên, cô mới đi nấu mì.
Lúc tiếng chuông vang lên, gắp mì rơi xuống bát làm bắn mấy giọt nước lên cằm, cô cũng không lau, vội vàng vớ lấy điện thoại trên bàn ấn phím nghe.
“Ở đâu?”, giọng anh khàn hơn bình thường, chắc là do không ngủ được.
Giống như hôm nay xa cách, nhưng trong im lặng, hai tâm hồn đã thấu hiểu lẫn nhau.
“Anh, hôm đó có chút hoang mang. Luôn cảm thấy việc bà nội anh chưa nhìn thấy em là một điều đáng tiếc. Nếu như ông nội cũng... cho nên anh không suy nghĩ được nhiều. Thật ra em nói đúng, em đến cũng không giúp gì được, trong lúc bối rối anh cũng không quan tâm được cho em. Em đến tr


Snack's 1967