Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.

ỏi.
Hà Tâm Mi im lặng, lúc sau mới nói: “Việc đó, cậu vẫn buồn à?”.
“Không”, Trần Uyển lắc đầu, “Có nghĩ cũng chẳng làm được gì, vì vậy thỉnh thoảng nghĩ đến nơi nào đó để tới, để chuyển sự chú ý, để bản thân dần dần quên nó đi. Tớ chỉ không chắc chắn, mọi chuyện có thật sự như vậy không? Sau này sẽ sống cùng anh ấy?”.
“Cậu bị chứng bệnh tiền hôn nhân thì phải. Thích hay không thích anh ấy lẽ nào cậu không biết? Tớ thấy cậu thích anh ấy rồi, quan trọng là người trong gia đình anh ấy thế nào, mà cậu cũng đâu phải sống với cha mẹ anh ấy suốt đời.”
“Nhưng kết hôn không phải chuyện của riêng hai người, là chuyện của hai bên gia đình. Nếu người nhà anh ấy không hài lòng…”
“Cậu đừng lo bò trắng răng, chưa tới nước đó đâu. Huống hồ, nếu thật sự có vấn đề thì cũng phải xem thái độ của Tần thiếu gia chứ, coi như là kiểm tra, nếu không đạt thì đá anh ấy đi.”
Trần Uyển khẽ cười, sau đó trịnh trọng nói: “Hà Tâm Mi tớ thật sự rất thích cậu”.
Hà Tâm Mi có chút xúc động, im lặng vài giây, cố ý tỏ vẻ sửng sốt: “Nghìn lần xin đừng, tớ chẳng có hứng với đồng tính đâu”, nói rồi bật cười, “Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, anh ấy bình thường kiêu căng, có việc gì cứ ném cho anh ấy gánh là được rồi”.
Tần Hạo cũng biết là có chút vấn đề nhưng anh chỉ có thể một mình đối mặt. Trên đường đưa Trần Uyển về, anh cố tỏ ra bình tĩnh là vì không muốn để cô phát hiện điều gì. Về đến nhà, anh thấy cha mẹ ngồi trong phòng khách nói chuyện, anh mím chặt môi, ngồi xuống không nói lời nào.
“Cha vừa nói chuyện với mẹ con, cũng thống nhất ý kiến rồi, Tiểu Uyển là người tốt, nhã nhặn, dịu dàng. Nhưng tuổi còn nhỏ quá, tính cách nhân phẩm còn phải đợi quan sát. Giờ nói đến chuyện kết hôn thì hơi sớm, cũng không thích hợp lắm”, Tần Trọng Hoài uống ngụm trà, đứng dậy: “Hai mẹ con nói chuyện đi, tôi vào thư phòng”.
Sau khi Tần Trọng Hoài đi, Tần Hạo ngồi xuống lại. Không ai hiểu con bằng mẹ, ngược lại cũng vậy. Sự soi mói giấu giếm sau nụ cười của bà có thể qua mắt được Trần Uyển, nhưng không qua mắt được anh. “Mẹ, ý của cha là gì?”
“Cha con nói rồi đó, không thích hợp. Người thì tốt nhưng không hợp với con, không hợp với gia đình ta.”
“Có gì mà không hợp? Cha cũng nói Tiểu Uyển nhã nhặn, có dung mạo, có học vấn, hiểu chuyện, biết chừng mực, con chưa gặp ai hơn cô ấy.”
“Mới nói mấy câu mà đã nhảy dựng lên thế làm gì?” Bà Thạch Hương Lan lườm con, khi con trai ngồi xuống lại, mới bình tĩnh nói: “Mẹ và cha con thấy Tiểu Uyển vẻ ngoài rất tốt, nhưng không thích hợp. Từ khi bước vào cửa đã thấy rồi, câu nệ, không có tư chất của danh gia vọng tộc, không phải mẹ soi mói, nhưng con có thể lấy cô ấy so sánh với hai chị dâu họ của con mà xem”.
Tần Hạo cười, “Có người con gái nào mà lần đầu tiên bước vào nhà đàn ông lại không câu nệ, không lo sợ chứ, mẹ quá soi mói rồi. Nếu như không câu nệ, không xấu hổ thẹn thùng thì có khi mẹ lại bảo người ta không có gia giáo. Hai bà chị dâu đó hả? Trông thấy mối có lợi thì cứ dán chặt vào, là khí chất danh gia vọng tộc? Họ chẳng bằng một ngón tay của Tiểu Uyển”.
“Nói vớ vẩn gì đấy?”, bà Thạch Hương Lan đột nhiên biến sắc, “Để bác cả nghe thấy con nói thế thì còn ra thể thống gì!”. Thấy Tần Hạo im lặng, bà mới nói tiếp: “Nó mới bao nhiêu tuổi? Chưa tốt nghiệp, cái gì cũng không xác định được. Có cần phải cưới vội vàng vậy không? Sao mà ngay cả nhẫn cũng đeo rồi?”.
“Mẹ, lần trước về con đã nói qua rồi, người gấp gáp không phải cô ấy, mà là con. Nếu như con không giữ chặt…”
“Không giữ chặt thì làm sao? Bay mất à? Tiểu Nha đã đợi con bao nhiêu năm? Mẹ thấy con bé trưởng thành rồi, từ nhỏ đến giờ lúc nào cũng bên con, mắt con bị sao mà không phân biệt được tốt xấu vậy?”
Tần Hạo định mở miệng nói chuyện này hoàn toàn không liên quan tới Ngô Lạc Nha, thì đã nghe mẹ nghiêm giọng: “Đừng nói với mẹ cái gì mà hiểu chuyện, biết chừng mực, người con gái có lòng tự trọng thì không bao giờ sống chung khi chưa cưới”.






Bực mình, xấu hổ, hối hận,… cái gì cũng đều có cả, dồn ứ trong tim, muốn giải thích nhưng không nói được từ nào. Ngực Tần Hạo phập phồng, nghe mẹ anh nói bằng giọng bình thường nhưng vô cùng kiên quyết: “Mẹ chưa già, đầu óc cũng chưa lú lẫn. Từ nhỏ con đã có tính độc lập, mẹ luôn mặc kệ, không quản lý con nhiều. Con sống với cô ấy lâu như vậy, đã bao giờ mẹ nói gì chưa? Mỗi lần đến thăm con là thấy trong phòng xếp chồng đống quần áo mới, giày mới, mác vẫn chưa xé, giá mỗi cái bằng tiền lương nửa năm của người khác. Một cô gái mới hơn hai mươi tuổi đầu mà tham hư vinh…”.
“Quần áo đều là do con mua, không liên quan đến cô ấy…”
“Đưng nhiên mẹ biết là con mua, như hoàn cảnh gia đình cô ấy thì mua được à? Điều đó thì thôi không nói nữa, cái nhìn của thời đại các con khác cha mẹ, nếu hai bên tình nguyện thì mẹ không can thiệp. Nhưng con gái như vậy mà con còn muốn lấy về, đừng hỏi ý kiến cha con, mẹ là người thường nuông chiều con nhưng cũng sẽ là người đầu tiên phản đối. Mẹ và cha con là người có tư tưởng