Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

a tay. Cháu phải lên lớp, xin phép đi trước”.






Vào chỗ đậu xe với tốc độ quá nhanh, suýt chút nữa đâm vào tường. Lần đầu tiên biết thế nào là sợ hãi. Chân tướng gần ngay trước mắt nhưng không có dũng khí chạm vào. Âm thanh chói tai vang vọng trong nhà để xe, Tần Hạo lặng người một lúc mới giật mình tỉnh lại, quay ngược xe rời khỏi Kim Thịnh.
Trong đêm, lại quay về lần nữa, mang theo chút men say. Nhìn thấy cô, anh nói câu tâm trạng không rõ vui hay buồn: “Chẳng phải nói là hôm nay có việc không đến sao?”
“Đưa Tiểu Nhã về tiện lên luôn, tìm chút tư liệu”, cô dụi dụi mắt nói, “Đi uống rượu à?”
Tần Hạo gật đầu không nói.
“Lúc tối gọi điện bảo đang ở nhà mà?”, Trần Uyển lo lắng không yên.
Cha thường có cách nói chuyện rào trước đón sau, ban đầu nói về Diệp Thận Huy, sau khen anh ta mấy năm nay chững chạc hơn nhiều.
Tần Hạo cười thầm, anh bận rộn từ đầu năm đến cuối năm tới mức sứt đầu mẻ trán là có một nửa công lao của Diệp Thận Huy. Mảnh đất ở hồ Nam Quân sắp bán một nửa cho Hồng Kiến Học, tên tiểu tử đó có vẻ hả lòng hả dạ, hòng moi vét cho đầy chén, lấy được đất là cho xây dựng khu dân cư cao cấp ngay. Diệp Thận Huy có trong tay vị trí đẹp nhất ở hồ Nam Quân cũng lên kế hoạch xây dựng khu nhà ở, xác định là chỗ ở cho người dân phổ thông, sửa sang lại các căn hộ nhỏ, giá cả sẽ giảm hơn so với Hồng Kiến Học đến hai mươi phần trăm. Trước mắt, Tín Thành đã nắm chắt trong tay mấy căn hộ cao cấp, đợi đến ngày mùng Một tháng Năm chính thức mở phiên giao dịch, Tần Hạo muốn nhìn nét mặt tối sầm của Hồng Kiến Học sau khi thấy bảng giá báo.
Anh cười là vì kế hoạch mấy năm cuối cùng cũng sắp đến lúc vén màn, cũng là vì Diệp Thận Huy. Con cáo già đó mà tính toán thì ai cũng sẽ sập bẫy cả. Một kế hoạch nhà ở, vừa ve vét được vốn chính trị, lại có thể lấy được một mớ tiền lớn, nhân tiện làm cho Hồng Kiến Học chùn bước. Một hòn đá ném được bốn con chim, nên không thể nói là không tính toán sâu xa được.
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, mấy năm nay anh chơi với đám bạn xấu coi như vẫn có chỗ được”, ông Tần Trọng Hoài nhấn kính xuống đặt lên bàn, dựa người vào ghế, “Chọn bạn như đãi vàng, cát nhiều không hẵn đã có của quí”.
Hai tay đan chéo nhau đặt trên chiếc bụng phệ, ánh mắt sắt như kiếm. Tần Hạo và cha không hề gần gũi, cách làm việc chây lười không hợp mắt cha anh. Tần Hạo lớn lên, hiểu mình chẳng làm được việc gì đáng để cha tự hào, cũng dần hiểu được sự xa cách cha con. Thoáng thấy cha vô ý để lộ sự mệt mỏi, anh mới chợt nhận thấy mình bất hiếu. “Cha…”
“Ngày mùng Một tháng Mười năm ngoái, Ủy ban Kỷ luật tỉnh nhận được một bức thư nặc danh. Nội dung cụ thể không thể tiết lộ cho con”, Tần Trọng Hoài chậm rãi nói, “Bức thư nặc danh có kèm bản phô-tô, chữ nghĩa mờ nhạt, không có hiệu lực pháp luật và đủ yêu cầu lập án. Nhưng năm trước có một kẻ tội phạm bị bắt, trong quá trình thẩm vấn, hắn ta đã thú nhận là có người xã hội đen làm ô dù. Hai chuyện này có liên quan đến nhau rất nhiều. Chuyện vốn chẳng liên quan đến con nhưng người liên quan lại có quan hệ với con”. Tần Trọng Hoài ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm vào con trai, “Ba chỉ hỏi con, Tiểu Uyển có tiết lộ với con chuyện nào tương tự thế không?”.
Trong lòng Tần Hạo sợ hãi. Anh cố kiềm chế bản thân, suy nghĩ rồi trấn tĩnh nói: “Việc gì mà liên quan đến cô ấy? Có liên quan đến cha cô ấy sao?”.
“Từ sau Tết, vẫn đang làm công tác tư tưởng với cô ấy, hi vọng cô ấy có thể hết mình phối hợp điều tra.”
“Cha, ý mọi người là bức thư nặc danh do cô ấy gửi?” Tần Hạo cố kiềm chế, khăng khăng nói: “Không thể. Việc lớn thế này cô ấy không thể không bàn bạc với con. Chuyện về cha cô ấy con biết lâu rồi, nếu như có liên quan đến cha cô ấy, sao cô ấy không gửi đi sớm? Hơn nữa, người có khả năng gửi thư đi rất nhiều, cậu cô ấy, mợ…”
Ông Tần Trọng Hoài xua tay ngăn Tần Hạo, “Thư từ bưu cục gần trường đại học Đông Bắc đến”.
Tần Hạo không tin nổi, im lặng hồi lâu vẫn cố phân trần: “Không phải cô ấy, cô ấy không thể có việc mà không bàn bạc cùng con”.
“Tiểu Tần!” Cha anh trầm ngâm trong giây lát, “Tiểu Uyên đang nắm trong tay di thư quan trọng của cha mình, trong đó có nêu rõ lí do ông ấy tự sát, ông ấy đã gửi hai bức thư tố giác nhưng đều như ném đá xuống biển. Nếu như đúng sự thật thì tính chất sự việc vô cùng nghiêm trọng. Thái độ không hợp tác của cô ấy gây trở ngại lớn cho công việc điều tra, gọi con về là hỏi con xem có biết việc đó không, cũng là để nhân tiện nhắc nhở con.” Ông vừa nói chọn bạn cũng như đãi vàng, không chỉ chọn bạn mà chọn người sống bên mình cả đời cũng vậy.
Toàn thân Tần Hạo như căng cứng, mắt nhìn chằm chằm vào cha.
“Việc hôn sự của con, cha không có thái độ gì cả. Tiểu Uyển thực sự có nỗ lực, điểm này cha rất khen ngợi, nhưng còn nghi vấn về động cơ của cô ấy. Những người trẻ tuồi hành động thường bột phát, cha có thể hiểu, nhưng hi vọng con không mù quáng, biết nhìn nhận sự việc cẩn thận. Chuyện kết hôn nên suy nghĩ thật kĩ.”
“Động cơ?