80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trầm Hương Uyển

Trầm Hương Uyển

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2518 lượt.

ào lòng, tất cả lại trở nên dễ dàng, dường như đó là bản năng, là hạt giống cô đã ấp ủ hơn hai mươi năm ở một góc trái tim.
Mẹ, mẹ có nhìn thấy không? Con cũng làm mẹ rồi.
Cô dựa vào đầu giường mơ màng chợp mắt một lúc thì lại bị tiếng khóc ré lên của Đậu Đinh đánh thức, gương mặt hồng hồng tỏ vẻ không vui. Cánh tay hơi mỏi, cô chuyển Đậu Đinh sang tay kia, mợ đã buồn ngủ, mắt kèm nhèm đi lấy bình sữa hâm nóng lại.
“Mợ, mợ đi ngủ đi. Chẳng mấy chốc là trời sáng.”
“Vậy để mợ ngủ thêm một chút rồi thay phiên cho con, nuôi trẻ nhỏ thật khổ, phải qua khoảng nửa năm mới đỡ. À, trong tháng ở cữ mà cứ ngồi thế này sẽ phát bệnh ra đấy.”
“Mợ, con không yếu vậy đâu.” Thế này cũng chẳng đáng gì, thời kỳ mang thai mới khổ sở. Ăn cái gì vào là nôn ra cái đó, nằm xuống cũng không thấy yên. Sau đó lộ rõ bụng bầu, bà con hàng xóm chỉ trỏ này nọ, lúc cô đi ra đi vào chỉ có thể coi như không hay biết, nhưng cô biết cậu mợ vẫn thầm thở ngắn than dài. Lại có mấy người trong Ủy ban vào nhà nói không có giấy được phép sinh thì phải cưỡng chế phá thai, tới khi cậu cầm dao đứng ngay cửa bọn họ mới chịu lui.
Một hôm, Tống Thư Ngu dẫn theo Diệp Thận Huy đến nhà. Họ đến vì bức thư kia.
Con người Diệp Thận Huy, Trần Uyển đã nghe Tần Hạo nói rất nhiều, nhưng vẫn như trước đây, cô cảm thấy nhân vật này như có đám mây mù che phủ. Cô không đoán được bức thư đó có liên quan gì đến anh ta, nhưng nghĩ chắc là rất quan trọng. Cô nhớ lời cậu và Tồn Chính nói, không được tùy tiện đưa thư cho người khác, không được tùy tiện tin tưởng người khác. Nhưng ngày hôm đó, cô đã bị làm cho xúc động.
Anh ta nói thời niên thiếu, cũng giống như cô tự làm tổn thương mình và tự đấu tranh vùng vẫy. Họ có cùng trải nghiệm, cùng từ bùn tro mà vươn lên làm lại. Cô chọn cách tin anh ta, nhưng có điều kiện, một là giúp cô làm giấy phép khai sinh và hộ khẩu cho Đậu Đinh, hai là không được nói về đứa bé cho bất kỳ người họ Tần nào.
Lời nói của cô như chạm vào sợi dây thần kinh nào đó của Diệp Thận Huy, anh ta nhìn cô, nhưng lại như nhìn một người khác, trong ánh mắt đầy vẻ đau khổ không cất thành lời, cuối cùng mới như từ một nơi xa xăm nào đó bừng tỉnh trở về, hỏi: “Cô quyết định sinh? Một mình nuôi dưỡng? Không nói cho cha đứa bé? Những khó khăn phía trước cô cho rằng bản thân có thể vượt qua?”.
Trần Uyển gật đầu.
“Đàn bà đúng là đều điên khùng”, anh ta buột ệng nói, sau đó lấy lại bình tĩnh, “Chuyện con cái, Tiểu Ngũ cũng có bổn phận, mặc dù tôi và Tống Thư Ngu đều không tán thành hành động của cậu ta, thậm chí là phản cảm, nhưng nghĩ kĩ lại, cô đối với cậu ta cũng không công bằng. Hơn nữa, phụ nữ đơn thân nuôi con lớn lên, khó khăn chồng chất không thể tưởng tượng nổi. Con người cũng nên thuận theo cuộc sống thực tế, đừng cố chấp mà để mình gánh vác những tránh nhiệm khó khăn”.
“Các anh cảm thấy tôi rất độc ác phải không? Hay các anh đều nghĩ tôi hận anh ấy, cho nên tìm cách trả ếng”. Cô vô ý làm tuột chiếc vòng tay, khiến nó lăn tròn, tâm trạng dần bình tĩnh trở lại, nói: “Thật ra các anh nghĩ quá nhiều. Tôi chưa từng nghĩ sau này anh ấy sẽ có ngày biết được sự hối hận là cái gì. Tôi sống vội vã, căn bản là không có thời gian để suy nghĩ nhiều thế. Cứ đơn giản mà sinh con, sinh một đứa con của riêng tôi mà thôi. Nếu như sau này Tần Hạo thật sự chín chắn, hoặc tính cách anh ấy thay đổi, anh ấy đến thăm nó cũng chẳng sao. Nhưng, đứa con này là do tôi một mực giữ lại, là tôi lấy tất cả những gì mình có để đổi lấy, nó họ Trần.”
Sau đó, những ngày tháng của cô đều trải qua với cảm giác thấp thỏm lo âu, nghe ngóng mọi tin tức, Phương Tồn Chính không kìm được phàn nàn: “Em lo cho cái bụng em kìa, có ai làm mẹ như em không? Người ta thì đều ăn ngon, ngủ kĩ, được chăm sóc kĩ lưỡng. Em trút gánh lo đi, có tin gì lẽ nào anh không bảo em? Ngủ một giấc đi.”
Cô ngủ sao được? Buổi chiều lúc xâu hạt, đầu óc cô đã tỉnh hẳn, ban đêm lưng đau không trở người được, ngón chân bị chuột rút, cô chỉ có thể ngồi dậy âm thầm chịu đau.
Thời gian sau có tin tức truyền đến, lúc đó cô gần như không đứng vững. Hồng Hạo Lâm và Giang Văn Đào cùng bị bắt là tin tức nội bộ, trong điện thoại Diệp Thận Huy chỉ nói sơ qua, sau đó nói Hồng Kiến Học vượt biên bỏ trốn. Lúc Tồn Chính xác nhận tin này, gánh nặng trong lòng cô bao lâu nay đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một khoảng không trống rỗng.
“Cậu, có thật không?”
Cậu đặt điện thoại xuống, “Mai cậu đến nghĩa trang thăm cha mẹ con, nói chuyện. Con đợi sinh xong rồi hãy đi”.
Cô lắp bắp gật đầu, đi vào phòng ngồi xuống mép giường, mãi lâu sau mới lấy lại được tinh thần, khóc không thành tiếng.
Ai nói là không có công bằng? Làm sai sẽ phải trả giá, chỉ có điều người đã chết rồi, còn có tác dụng gì đâu? Người từng cười ha hả nói sẽ tiết kiệm để làm của hồi môn cho cô, cuối cùng lại khiến con mình thành một đầu bếp, người ấy đã mất từ lâu rồi.
“Mợ, hình như con đang vỡ ối.”
“Ôi trời ơi, vỡ nước ối là sắp sinh rồi… Ông Củng, ông Củng…”